Category Archives: Cẩu nô cung đình sinh hoạt

Cẩu nô cung đình sinh hoạt (chương 1+2)

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Chương 1

Long Khánh năm thứ mười ngày mười tám tháng năm , Tư Mã Ngung triều sớm đã xong nhàn hạ không có việc gì , ngự giá liền hướng Trường Lạc cung đi , long kiệu dừng trước Phù Hoa điện , như thường lệ chỉ có Lý Trường An có thể theo thánh giá đi vào trong , những người khác phải đứng bên ngoài chờ

Bên trong Phù Hoa điện , một gã cung nhân đang hầu hạ một thiếu niên gầy yếu ăn sáng , một chén cháo , hai cái bánh ngô , tuy người hầu trong Trường Lạc cung đều không thể nghe không thể nói nhưng vẫn có thể cùng thiếu niên kia dùng bút để giao tiếp không có bất kì trở ngại nào

Thiếu niên mặc một chiếc áo màu xanh thanh đạm , có thể thấy được trên người đều là vết đỏ và vết bỏng , thiếu niên lẳng lặng nhìn Tư Mã Ngung đang ngồi trên bảo toạ , hoàng đế không nói chuyện chỉ là xem tấu chương , vì vậy cậu tiếp tục ăn bánh ngô của mình , tuy là rất khô và khó nuốt nhưng nếu không ăn thì bụng sẽ rất đói . ở đây không giống với cung viện khác , mỗi ngày chỉ có ngự lâm quân lúc sáng và chiều mang đồ ăn đến đặt ở trước viện do người ở trong cung mang vào , hơn nữa hắn là kẻ mà so với nô lệ còn thấp hèn hơn , phạm vi hoạt động của hắn chỉ giới hạn trong Phu Hoa điện , không thể bước ra ngoài một bước , bởi vì hắn là tội nhân do tiên đế khâm định , việc hắn tồn tại trong cung là một bí mật tối đại

Ngày trước vương tạ đường tiền yến , hắn không còn là An Lạc hầu gia được Nhân Thọ thái hậu gọi là “ Tâm can bảo bối nhi “ , Tư Mã Ngung cũng đã không còn là thái tử rụt rè nữa , mà trở thành một hoàng đế kiên cường độc đoán , trên người hoàng thượng khí phách theo tuổi tác mà ngày càng gia tăng

Cắn một miếng bánh ngô , hắn không khỏi hồi tưởng mười năm trước , tiên đế đại hành , Tư Mã Ngung vừa kế ngôi liền ra mật chỉ lệnh tâm phúc của mình đem hắn áp tải về kinh thành nhốt trong Trường Lạc cung Phu Hoa điện , đối với bên ngoài công bố rằng Từ Húc vì bạo bệnh mà thân vong .

Lúc đó hắn chỉ mới mười tuổi , vẫn là một đứa trẻ con chỉ có thể ở trong Phu Hoa điện không thấy trời thấy đất này mà chịu đựng đủ loại dằn vặt của Tư Mã Ngung làm trên người mình , năm mười ba tuổi hắn đã thử bỏ trốn một lần , kết quả bị bắt trở về , hoàng đế trong cơn thịnh nộ đích thân dùng một  cây gậy làm từ gỗ đàn mộc  cứng như sắt đem cắt đứt gân xương đùi phải sau đó đánh hai mươi trúc bản vào mông , trên lưng phải chịu một trăm roi cực hình , roi là do hình bộ đặc chế chuyên dùng đánh vào trên da thịt chỉ biết đau đớn chứ không chảy máu hay lưu lại thẹo

Sau cùng hắn không chịu nổi ngất xỉu trên hình trượng , Cái chân đến ba tháng sau mới hoàn toàn khỏi hẳn , từ đó hắn cũng không dám bỏ chạy nữa . Hắn mãi mãi nhớ rõ ngày đó Tư Mã Ngung đã nói : Trẫm chỉ cần thân thể của ngươi cũng không cần tay chân của ngươi , lần này chỉ là cảnh cáo

Đúng vậy , một người nô lệ cần có sức lao động để cống hiến sức lực cho chủ nhân nhưng một tính nô xác thực không cần tay chân chỉ cần dùng miệng và đoá cúc lấy lòng chủ nhân

Bản thân đã thê lương như vậy lẽ nào còn để cho tay chân chịu tàn phế , trở thành phế nhân nằm ở trên giường tiếp nhận sủng hạnh của thánh giá , hắn không muốn , cũng không cam lòng rơi vào cảnh này , tuy hắn biết khó thoát khỏi số phận làm tính nô nhưng bình thường hắn vẫn đọc sách viết chữ , hội hoạ và chơi cờ chỉ cần hắn không phản kháng khi Tư Mã Ngung tâm tinh vui vẻ cũng sẽ ôn nhu đối đãi hắn


Nhưng mấy ngày gần đây Tư Mã Ngung tâm tình tương đối khó chịu, cho nên hắn vốn là công cụ để hoàng đế phát tiết liền bị roi đánh xuống , kim châm và những vết bỏng rát dằn vặt , còn không được để lộ ra tâm tình thống khổ ngược lại phải vui vẻ chấp nhận

Hơn nữa Tư Mã Ngung hôm qua hạ lệnh cho hắn , muốn hắn hôm nay phải làm một con chó , chó thì sẽ không nói tiếng người cho nên hắn cũng không thể nói chuyện, trước mặt hoàng đế cần phải dùng khuyển ngữ , xem ra làm chó cũng tốt , bởi vì chó ở trong cung đều rất tôn quý cũng không bị ai đánh đập

Ăn hết miếng bánh ngô cuối cùng , hắn lập tức học theo cách chó bò đến trước Tư Mã Ngung , ngoan ngoãn sủa lên một tiếng hy vọng được chủ nhân thương xót .

=========================

Chương 2


Cẩu nhi nhìn thấy chủ nhân vẫn không để ý tới mình lại kêu lên một tiếng

“ Trường An , đem cột chó của trẫm lại kẻo nó không chờ được đến lúc trẫm ban thưởng “ Tư Mã Ngung một bên xem tấu chương bên lại phân phó Lý Trường An

“Gâu , gâu” . Hắn nghe được thưởng hân hoan kêu

Lý Trường An đem một vòng dây da thuộc cột vào người hắn trên cọng dây khảm rất nhiều đá quí giá trị xa xỉ có thể thấy chủ nhân định sủng ái thân cẩu của hắn , vì vậy vui vẻ kêu một tiếng nữa

“ Xem ra cẩu nhi rất thích cái vòng này , Trường An , đem nó cột vào trụ  , để nó nhận thưởng “ Tư Mã Ngung đem hết đống tấu chương vừa xem xong để sang một bàn gỗ bên cạnh bảo toạ .

“Lão nô tuân chỉ “  Lý Trường An kéo hắn đến một cái kim trụ bên cạnh sau đó đem đây cột vào trụ

“Trường An , mang roi đến đây , trẫm phải hảo hảo thưởng ái khuyển “ Tư Mã Ngung đứng lên , đi đến bên cạnh hắn cúi người khẽ vuốt lưng cẩu nhi

“Gâu , gâu , gâu “ hắn không rõ cho nên nhìn Tư Mã Ngung , muốn biết nguyên nhân bị phạt

“Trong dân gian chó có mặc quần áo không , biết ngồi ở trên ghế dùng tay để ăn bánh ngô không , ngươi quên mất bản thân là một con chó rồi sao , ngươi nói trẫm phải chăng nên trừng phạt ngươi “ Tư Mã Ngung cầm lấy sợi roi từ Lý Trường An đưa tới , sau đó dùng sức đánh vào lưng cẩu nhi

“Gâu “ , hắn chỉ có thể tiếp tục kêu , chịu đựng một lực nóng rát từ trên lưng truyền tới , không được khóc , Tư Mã Ngung rất ghét tiếng khóc của hắn , lần trước hắn bật khóc kết quả bị phạt hai ngày không được ăn cơm , còn bị trói gô lại trên giường không được động đậy.

“Chỉ cần trẫm nói ngươi là cẩu , thì hoàn toàn là một con cẩu , cho dù trẫm không ở trước mặt ngươi , ngươi cũng phải làm chó , cử chỉ lời nói đều phải phối hợp , biết không , trẫm lệnh phòng ăn mỗi bữa đều chuẩn bị cho ngươi một phần cơm chó , phải bò trên mặt đất dùng miệng ăn , nếu như trẫm gặp lại tình cảnh vừa rồi , thì không phải chỉ một trận đòn là xong chuyện , nghe thấy không .” Tư Mã Ngung quất hết bốn mươi roi xong mới nói , vừa nói vừa đánh , không một chút nương tay

“Nô nghe được “ hắn tủi thân nói

“ Xem ra ngươi quên rằng chó không nói tiếng người , hay ngươi là một con chó hiểu được tiếng người vậy , thật là trời sinh dị bẩm , ngươi nghĩ mình là cẩu tinh sao .” Tư Mã Ngung đổi vị trí dùng roi quất vào mông cẩu nhi

“Ẳng , ẳng “ Hắn nhất thời cấp bách , quên mất bản thân không thể nói tiếng người , thảm rồi , chọc giận Tư Mã Ngung rồi

“Trường An , mang Quán Quân hầu của trẫm lại đây , hắn cần một thứ tốt làm gương “ Tư Mã Ngung ngừng đánh nói

“Lão nô lĩnh chỉ “

“Gâu , gâu , gâu “ Hắn muốn hỏi ai là Quán Quân hầu

“Cẩu nhi , Quán Quân hầu là ái khuyển anh dũng nhất của trẫm , ngươi nhất định sẽ thích nó , nó sẽ cột cùng một trụ với ngươi , nó gần đây đang động dục , ngươii phải cẩn thận , nhưng đoá cúc của ngươi có thể chịu được cái của trẫm vậy Quán Quân hầu kia tất nhiên có thể thoả mãn ngươi “ Tư Mã Ngung tàn nhẫn nói

“Gâu , gâu “ nghe đến khả năng bị chó cưỡng dục , hắn sắp sửa bật khóc ra

“Ngươi muốn khóc , ngươi dám khóc một tiếng trẫm sẽ để Quán Quân hầu , Dũng Võ hầu bọn chúng cùng hưởng thụ đoá cúc của ngươi , ngươi trước đây cũng là An Lạc hầu , trẫm đem ngươi ban cho chúng nó cũng không phải oan ức cho bọn chúng , ngươi lại không phải làm cẩu nô cho trẫm nữa , nên vui mừng mới phải chứ, sao lại khóc , khóc đi “ Tư Mã Ngung ngồi xỗm trên mặt đất dùng sức ấn mạnh vào dương vật của hắn , khiến cho hắn đau đớn kêu lên

Advertisements

Cẩu nô cung đình sinh hoạt (Mở đầu)

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Chú ý: Nếu bạn không phải fan của Đam Mỹ = không nên đọc tránh gây phản cảm! Thanks!

Cẩu nô cung đình sinh hoạt

Tác giả: dailyowl

Người dịch: Chisachi Hime

Biên tập: Moonie Love

Văn án

An Lạc Hầu Từ Húc tòng ý trở thành nô lệ , do một người đem hắn xem như một con chó , bị hoàng đế Tư Mã Ngung tuỳ ý bỡn cợt , hắn rốt cục khổ tận cam lai , trùng tân trở thành một người mới , mời xem cẩu nô cung đình sinh hoạt  ( cuộc sống trong cung của một cẩu nô )

Tự chương

Tường Lạc cung Phu Hoa điện , đã từng là thân thích với thái hậu , An Lạc hầu sinh sống trong cung , nhưng từ mười hai năm trước , Từ Húc liên quan đến tội phản nghịch , bị hoàng đế tiên triều là Hiến Tông hoàng đế phạt trở thành thứ dân theo cha mẹ lưu vong đến một nơi khô cằn sỏi đá cách xa ba nghìn dặm , vĩnh viễn không được xá tội

Cung điện tráng lệ này cũng vì không người ở mà trở nên hoang vu

Mười năm trước ngày đương kim hoàng đế Tư Mã Ngung đăng cơ , đã ban nghiêm chỉ , qui định không cho bất cứ người nào được tiến vào phạm vi Trường lạc cung , ai vi phạm sẽ bị đánh chết tuyệt không khoan hồng .

Bởi vì có tin trong Trường Lạc cung cất giấu rất nhiều kì trân dị bảo hoàng đế mới khẩn trương như vậy , cho nên lòng tham chiến thắng lí trí  , có một số người trong cung ôm hi vọng trong lòng , mạo hiểm xông vào Trường Lạc cung Phu Hoa điện để tìm bảo vật , kết quả ứng nghiệm câu người xưa nói : “ Người chết vì tiền , chim chết vì miếng ăn “

Mạng của bọn chúng vốn không nên mất bởi vì Tư Mã Ngung căn bản không nghĩ đến có kẻ dám kháng chỉ , cho nên vẫn chưa sắp xếp cho ngự lâm quân trông coi Trường lạc cung nhưng bọn chúng đúng là thiếu may mắn , đang lúc định rời khỏi thì bị tổng quản thái giám Lý trường An phát hiện

Bọn chúng sợ hãi quì trên đất khóc lóc van xin tha thứ

Tư Mã Ngung nổi trận lôi đình , truyền chỉ đem giết hết bọn chúng , nhưng Lý Trường An đã kiến nghị hoàng đế , tha chết cho bọn chúng nhưng dùng độc làm bọn chúng bị câm điếc có thể phòng ngừa bí mật bị tiết lộ ra ngoài lại có thể dùng bọn chúng để làm việc dọn dẹp trong cung có thể nói là nhất cử lưỡng tiện , Tư Mã Ngung liền đồng ý

Kể từ đó cung điện này trở thành nơi cấm kỵ trong cung , có ngự lâm quân bao quanh đến một con ruồi cũng không thể lọt vào , bọn tội nhân kia đã biết được bí mật gì , không một ai biết , bởi vì bọn chúng không thể nào rời khỏi Trường lạc cung , cơm nước mỗi ngày đều do phòng ăn giao cho ngự lâm quân đưa đến , bất kì kẻ nào cũng không được dùng bút để giao tiếp với bọn chúng nếu vi phạm sẽ giết không tha

Mọi người chỉ biết Tư Mã Ngung hoàng đế thường dừng lại trước Phù Hoa điện , người trong cung nghi ngờ việc này có liên quan đến Từ Húc nhưng không ai có thể xác nhận

Một lần có một sủng phi trong buổi yến tiệc đã hỏi Tư Mã Ngung về bí mật trong Trường Lạc cung , kết quả long nhan biến sắc nghiêm khắc khiển trách , cơ hồ đã sai người cho đánh trượng ở tại chỗ , những phi tần khác khổ khổ cầu xin nên hình phạt được miễn nhưng từ nay mất đi sự ân sủng của hoàng đế

Vì vậy từ hoàng hậu tôn quí cho đến nô tài ti tiện nhất cũng biết nếu muốn yên ổn sống trong cung thì bí mật trong Trường Lạc cung là không thể hỏi cũng không được nói