Ràng buộc – chương 27

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Chương 27

Trời đã sụp tối, lúc nãy còn lộ ra một chút ánh mặt trời, rất nhanh thì đã bị giấu sau đám mây. Đến chạng vạng, mây đen che kín, mới hơn sáu giờ  trời đã gần như tối hoàn toàn. Gió thổi qua, mang theo mấy hạt mưa, làm thời tiết khô hanh được mát mẻ hơn một chút.

Lý Gia Ninh gần như là phải lê bước về nhà, sắc mặt của cô và thời tiết có hơi giống nhau. Cô bước vào phòng khách, thưa ba mẹ, rồi đi thẳng đến trước mặt Trương Linh, tâm tình trầm thấp, nói: “Tiểu Linh, tôi có chuyện tìm cô, đến phòng của tôi đi.”

Vào phòng, Lý Gia Ninh cũng không nói chuyện, chỉ đem một mảnh giấy đưa đến trước mặt Tiểu Linh. Tiểu Linh có chút nghi hoặc mở ra, chưa nhìn được mấy hàng thì đã ngây ra. Cô chầm chậm xem từng trang một, thần tình hơi hoảng sợ.

Trên mấy trang này, toàn là những điều chú ý ghi nhớ phải chăm sóc Lý Gia Bình như thế nào, việc lớn việc nhỏ, chi chít. Chỉ là chuyện tắm rửa, đã ghi chú tường tận, lượng nước nóng phải là bao nhiêu, tắm xong lau người một lần cũng không được, phải dùng khăn khô lau thêm mấy lần, xác định là không còn lưu lại chút hơi nước, sau đó phải lập tức thoa rượu cao hổ cốt hoặc là dầu lên.

Nệm trên giường phải cẩn thận những gì, mặc quần áo phải chú ý ra sao, trời nóng phải làm sao, trời lạnh phải làm sao, trời mưa lại phải làm những gì. Lý Gia Bình thích ăn món gì, không thích ăn món gì ……

Trên giấy còn viết, sẽ bổ sung thực đơn sau, rồi khoảng bao lâu sẽ mang rượu cao hổ cốt đến tặng, dầu thì chỉ có thể dùng những nhãn hiệu nào …..

Chữ viết rất ngay ngắn, là dùng bút bi màu đen viết. Có điều khắp trên giấy là vết nước, lan ra chữ, làm cả mảnh giấy trở nên mơ hồ.

Trương Linh hơi ngẩn người ngước đầu nhìn trời, lại cúi đầu nhìn chữ viết loang lỗ trên giấy.

Cô đột nhiên hiểu ra, đây là nước mắt! Có người yêu Lý Gia Bình yêu đến mức độ này! Biết Gia Bình sắp kết hôn, nên rơi lệ mà viết lời quan tâm Gia Bình, không tranh giành gì cả, chỉ mong anh ấy được hạnh phúc, và để mình chăm sóc tốt cho Lý Gia Bình.

Chữ viết mang theo lệ ngấn đó, mỗi chữ đều là sự mãnh liệt cuồng si với Lý Gia Bình, say đắm.

Trương Linh đang cầm tờ giấy, mông lung như người đang phiêu du trong mộng, trong đầu vỡ thành một đống vụn nát rối thành một khối. Trong lòng cảm giác gì cũng có, đố kị, lo lắng, sợ hãi, cảm động …….

Tình cảm thâm sâu như vậy, ai mà không động lòng? Lý Gia Bình có thể kháng cự nổi không? Hắn có thể từ chối mối tình cảm mãnh liệt như vậy, mà kết hôn với cô không? Nhìn nét chữ tiêu sái trên giấy, cô lại lần nữa nặng nề biết được khoảng cách giữa mình và Lý Gia Bình. Người viết những chữ này, nhất định là một người rất có học vấn, là người có tố chất rất cao? Vốn không phải là người mà mình có thể bì được.

Cô thấy mình vừa tiếp cận Lý Gia Bình được một chút, lát sau lại rời đi rất xa, xa như một nơi mà cô không thể đến.

Hàn Huyền Phi vì thời tiết thay đổi, cả ngày ngồi thừ trong phòng. Hắn nhìn qua cửa sổ, thấy em gái chạy ra ngoài, cả nửa ngày, lại cúi đầu thất thiểu quay về.

Hàn Huyền Phi biết Gia Ninh đi tìm Kỳ Dịch, cho Kỳ Dịch biết mình sắp kết hôn. Kỳ Dịch sẽ đến đây phản đối, hay là cứng lòng mà buông tay?

Hàn Huyền Phi ở trong phòng ngồi đứng không yên, chờ đợi Lý Gia Ninh vào nói cho mình biết. Nhưng Gia Ninh không tìm mình, việc này càng khiến Hàn Huyền Phi hoảng loạn hơn. Hắn không cách nào khống chế được tâm tình sốt ruột, kiên quyết xuống giường, chậm rãi đi đến phòng Lý Gia Ninh.

Vừa vào đã thấy Lý Gia Ninh dựa vào cửa sổ, đang vô tinh vô thái nhìn bên ngoài cửa. Còn Trương Linh, tay cầm mảnh giấy, ngơ ngác đứng trong góc.

Hàn Huyền Phi liếc nhìn mảnh giấy đầy chữ đó, hỏi em gái: “Gia Ninh, chuyện gì vậy?”

“A, anh.” Lý Gia Ninh nhìn sâu vào anh trai, chỉ chỉ vào tờ giấy trên tay Trương Linh. “Anh ấy bận cả nửa ngày mới viết ra đấy.”

Hàn Huyền Phi đưa mắt thật nhanh nhìn mảnh giấy, thần tình lúng túng bất tự nhiên, nhưng cuối cùng vẫn đưa tay cầm tờ giấy.

Tim Trương Linh đập cực nhanh, thở cũng gấp. Cô nín thở, trân mắt nhìn Hàn Huyền Phi ngồi ở mép giường, không bỏ qua một chút thay đổi trên mặt hắn.

Cô thấy Hàn Huyền Phi vừa xem nội dung trong giấy, sắc mặt đã bắt đầu thay đổi. Hàn Huyền Phi mới đầu là giật mình, sau đó thì không biết làm sao. Lại xem tiếp, thần sắc thống khổ trên mặt Hàn Huyền Phi càng lúc càng rõ nét.

Hắn dùng tay che miệng, như muốn áp cái gì xuống. Nhưng hắn thất bại rồi, nước mắt đã tràn ra khỏi khuông mắt.

Hàn Huyền Phi lập tức cuối đầu, muốn che giấu. Nhưng tim như bị lôi sống ra khỏi người, đau đến không chịu nổi, máu và nước mắt hoà vào nhau, muốn phun ra ngoài.

Việc này làm Trương Linh không khỏi ngớ ra, ngay cả Lý Gia Ninh cũng há hốc mồm. Họ trước giờ luôn thấy Hàn Huyền Phi mỉm cười bình tĩnh, trước giờ chưa từng thấy Hàn Huyền Phi thương tâm đến vậy.

Hàn Huyền Phi đưa tay ngăn lệ trên mặt, đôi vai run lên.

Hắn nhanh chóng lau đi nước mắt, nuốt hết tất cả nước mắt vào lòng, yếu ớt đứng lên, cố tự trấn tĩnh nói với Trương Linh: “Xin lỗi, Tiểu Linh, tôi không thể kết hôn với cô.”

“Không!” Tuy Trương Linh trong lòng đã có sự chuẩn bị, nhưng vẫn kêu lên.

“Xin lỗi!” Âm thanh của Hàn Huyền Phi phá nát, ánh mắt vẫn kiên định nhìn Trương Linh: “Bởi vì tôi là người đồng tính, cho nên tôi không thể lấy cô.”

“Á!” Trương Linh và Lý Gia Ninh cùng kêu lên. Lý Gia Ninh không ngờ anh trai lại công khai tự nhận mình là người đồng tính, còn Trương Linh, cả người sắp khờ đi.

“Xin lỗi!” Hàn Huyền Phi đi đến trước mặt cô lại nói câu này.

Trương Linh nước mắt giàn dụa nhìn Hàn Huyền Phi, biết mình nói cái gì cũng vô dụng, khóc chạy ra khỏi phòng.

Ngực Hàn Huyền Phi phập phồng kịch liệt, giống như có một thứ gì đó trong lòng sắp nổ ra. Hắn đột ngột xoay người đi đến lan can, hét lớn: “Kỳ Dịch!”. Bất chấp cơ thể đau đớn, nộ khí xung thiên chạy xuống lầu. Nhưng chưa xuống hết, chân hắn đã mềm ra, cả người sắp sửa ngã xuống từ không trung.

Lý Gia Ninh ở phía sau, và Trương Linh đang ra chạy khỏi nhà, cũng kinh hô một tiếng, vội vàng muốn đỡ lấy Hàn Huyền Phi. Nhưng có một thân hình cao lớn xông đến, cướp Hàn Huyền Phi ngay trước mắt họ, chụp lấy ngay khi hắn sắp ngã xuống.

“Huyền, ngươi không sao chứ?” Kỳ Dịch bị doạ đến tiếng nói cũng thay đổi, ôm chặt thân hình yếu ớt của Hàn Huyền Phi.

Kỳ Dịch còn chưa kịp đè nén khát vọng nhìn Hàn Huyền Phi, rồi lại nhìn xung quanh. Thấy cô gái khóc lóc chạy ra, có chút lo lắng, không ngờ lại nghe thấy tiếng Hàn Huyền Phi.

“Ngươi buông tay!“ Hàn Huyền Phi giãy dụa ra khỏi vòng tay Kỳ Dịch. “Ngươi tên khốn kiếp, ta kêu ngươi buông tay ra!” Hắn rất kích động, trong âm thanh khàn khàn có tiếng khóc nức nở.

Kỳ Dịch cũng không để ý, bồng hắn đặt lên ghế, mới thả tay ra.

Kỳ Dịch vừa buông tay, Hàn Huyền Phi đã đứng lên, đem miếng giấy trong tay tay nhét vào lòng Kỳ Dịch: “Ngươi viết cái gì đây? Chuyện của ta không liên quan đến ngươi!”

Kỳ Dịch vừa thấy mảnh giấy, mắt đã đỏ lên. “Huyền.” Ngẩng đầu nhìn hàn Huyền Phi khí hận đan xen chua xót nói: “Ta không phải muốn phá chuyện kết hôn của ngươi. Chỉ là ta không yên tâm, sợ người khác chăm sóc ngươi không tốt.”

“Không cần ngươi lo! Ta có chết cũng không cần ngươi quản!” Hàn Huyền Phi kêu lớn. Hắn tức giận nhìn Kỳ Dịch, trong lòng tuyệt vọng.

Hắn quá yêu Kỳ Dịch! Hàn Huyền Phi cho dù không cam tâm cũng chỉ có thể thừa nhận. Suốt đời này hắn cũng không thể quên Kỳ Dịch, không cách nào thoát khỏi hình bóng đó. Một cử động tuỳ tiện của Kỳ Dịch, cũng làm hắn xốn xang, Hàn Huyền Phi thật không thể hiểu nổi mình.

Hắn không cách nào ở cùng với người khác được, ngoài Kỳ Dịch. Hắn muốn Kỳ Dịch! Muốn quên tất cả, muốn ở cùng Kỳ Dịch.

Nhưng lòng tự trọng mãnh liệt làm hắn không thể nào tha thứ cho Kỳ Dịch. Hắn không biết phải làm như thế nào để tha thứ, sau khi bị Kỳ Dịch đối xử như vậy.

Bản thân yếu đuối như vậy làm hắn căm hận, nhưng hắn vẫn không thể …..

Hắn yêu Kỳ Dịch ……

Hàn Huyền Phi loạng choạng ngã về sau một bước, sắc mặt tái mét nói: “Ngươi đi đi. Đừng xuất hiện nữa, để cho tất cả kết thúc đi.”

Kỳ Dịch đứng ở đó, nhìn Hàn Huyền Phi, lộ ra một nụ cười bao gồm chua chát và say đắm. “Ta rất nhớ ngươi, Huyền ……”

Câu nói nhẹ nhàng của hắn làm Hàn Huyền Phi sụp đổ hoàn toàn, hắn che mặt khóc.

Hắn khóc như muốn moi tim ra, để tất cả mọi người đều kinh hãi.

Ngoài trời mưa gió đan xen.

Mưa lớn như trút nước, cuồng phong thổi tứ phía, trong màn đêm lộ ra một đường cong trắng thảm. Ánh đèn chân không trong nhà chính phát ra ánh sáng như hoàng hôn, càng hiện rõ gió thảm mưa sầu bên ngoài.

Người trong Lý gia bị cảnh tượng này làm chấn kinh cứng đờ như tượng gỗ, trơ mắt nhìn người trước giờ luôn kiên cường.

Trong trời đất chỉ còn tiếng khóc thê thảm tâm can của Hàn Huyền Phi và tiếng gió thổi qua, tiếng mưa dồn dập phá vỡ âm thanh.

Kỳ Dịch thấy Hàn Huyền Phi khóc, trong lòng một trận đau kịch liệt. Hắn bất chấp tất cả, quì xuống trước Hàn Huyền Phi, ôm chặt hắn, khóc nói: “Huyền, ta có lỗi với ngươi! Ngươi tha thứ cho ta, tha thứ cho ta đi! Ta yêu ngươi, rất yêu ngươi, ta sắp điên rồi!”

Hàn Huyền Phi lắc đầu. Hắn không muốn nghe thấy lời của Kỳ Dịch, không muốn nghe!

Hắn điên cuồng gào thét: “Ngươi muốn ta làm sao tha thứ cho ngươi? Ngươi giết ta, ta sẽ không oán ngươi. Ngươi đánh ta thành như vậy, ta cũng không hận ngươi. Nhưng, sao ngươi lại làm như vậy với ta?

Ngươi kêu ta làm sao tha thứ cho ngươi? Ta không có cách! Không có cách!

Ngươi hận ta lừa ngươi, ta làm chuyện có lỗi với ngươi, bị ngươi đánh thành như vậy, ta đã trả hết nợ rồi. Ngươi tại sao không một súng giết chết ta, lại lăng nhục ta như vậy?

Mẹ kiếp ngươi không phải là người! Ngươi còn có mặt mũi đến đây cầu xin ta tha thứ? Ngươi đi! Đi đi! Ta không muốn thấy ngươi! Không muốn thấy ngươi nữa!”

Hắn phát cuồng một cước đá Kỳ Dịch ra, chỉ ra cửa: “Ngươi đi cho ta!”

Kỳ Dịch lòng đau như dao cắt! Mặt đẫm lệ nhìn Hàn Huyền Phi, nói không ra lời. Hắn biết Hàn Huyền Phi nói đúng, hắn đáng trách. Nhưng hắn thật sự luyến tiếc.

Lần này đi e rằng sẽ không thể ở cùng Hàn Huyền Phi nữa. Hắn đã mất Hàn Huyền Phi một lần, loại đau khổ đó hắn không thể chịu lần thứ hai ……

Hắn khóc lóc, vẫn quì trước mặt van xin Hàn Huyền Phi.

Thấy Kỳ Dịch không động, Hàn Huyền Phi không biết làm sao cho tốt, đầu hắn hỗn loạn đến sắp phát nổ. Hiện tại hắn chỉ biết, mình không thể thấy Kỳ Dịch . Nhìn gương mặt van cầu của Kỳ Dịch, hắn không dám bảo đảm mình lát sau có thể sẽ tha thứ cho Kỳ Dịch.

Hắn khóc nhìn Kỳ Dịch, âm thanh khàn khàn nói: “Được, ngươi không đi, ta đi!”

Hàn Huyền Phi nghiêng người né Kỳ Dịch, còn chưa kịp để cho người ta phản ứng, mấy bước thì đã xông vào trong cơn mưa đang rít gào.

Kỳ Dịch hoảng hốt muốn bắt lấy Hàn Huyền Phi, nhưng động tác của Hàn Huyền Phi quá đột ngột, làm Kỳ Dịch không kéo kịp. “Huyền!” Kỳ Dịch vội vàng đứng lên, xoay người đuổi theo vào trong cơn mưa.

Lý Gia Ninh ngơ ngác cả nửa ngày kêu lên, cũng đuổi theo.

Hàn Huyền Phi xông ra ngoài, còn chưa đến cửa lớn, cơn đau kịch liệt làm hắn choáng váng ngã xuống đất. Đá sỏi dập vào tứ chi hắn, hắn đau đến toàn thân vô lực, ngã trên đất run rẩy.

“Huyền, ngươi sao rồi?” Kỳ Dịch lao đến cạnh hắn, bồng cơ thể xụi lơ của Hàn Huyền Phi, chạy như bay lên lầu.

“Mau đem bồn nước nóng đến đây!” Kỳ Dịch gấp gáp kêu lớn.

“Nhưng nhà chúng em không có bồn nước a!“ Lý Gia Ninh đuổi theo sau sắp phát khóc.

Kỳ Dịch giật mình một cái. “Khăn khô, khăn khô phải có chứ! Đổ nước nóng vào chậu rửa mặt!”

“Có, có!” Lý mẫu bị Kỳ Dịch thét, tỉnh người, vội vàng đi lấy khăn.

Kỳ Dịch đem Hàn Huyền Phi đang lạnh như băng đặt lên giường, hồ loạn xé quần áo ướt trên người hắn ra.

“Nước nóng, khăn đều đã đến rồi!” Lý Gia Ninh bưng một chậu nước nóng vào. Lý phụ tay cầm bốn bình nước nóng theo sau. “Ở đây còn nước nóng này.”

“Tốt, để xuống, Lý Gia Ninh ra ngoài đi!” Kỳ Dịch dùng cơ thể che chắn cho Hàn Huyền Phi tránh ánh mắt của họ, khẩu khí cứng rắn ra lệnh.

Lý Gia Ninh nhìn ba mẹ một cái, lập tức xoay người đi ra ngoài.

Kỳ Dịch cầm lấy khăn nóng từ tay Lý mẫu, dùng sức lau cơ thể lạnh cứng ẩm ướt của Hàn Huyền Phi. Hai lão nhân rớt nước mắt, cố vắt khăn, đưa cho Kỳ Dịch.

Kỳ Dịch lau người cho Hàn Huyền Phi không dừng một khắc nào, mồ hôi đổ xuống. Cả căn phòng chỉ còn lại tiếng rên rỉ đau đớn của Hàn Huyền Phi và tiếng thở dốc nặng nề của Kỳ Dịch.

Chờ cho toàn thân Hàn Huyền Phi phát nhiệt đỏ ửng, Kỳ Dịch lập tức đổi khăn, lau mãi cho đến khi không còn chút hơi nước nào trên người hắn, mới dùng khăn mỏng trùm lấy cơ thể trần trụi của Hàn Huyền Phi.

“Các người có rượu trật đả không?” Kỳ Dịch mệt mỏi xoay đầu qua.

“Có, có, ở đây.” Lý mẫu rất lâu không có việc gì làm vội vàng trả lời, từ ngăn kéo ở đầu giường lấy ra một chai rượu thuốc.

Kỳ Dịch cầm lấy rượu thuốc, không nói đến tiếng thứ hai đã vùi đầu tiếp tục xoa bóp cho Hàn Huyền Phi.

Hàn Huyền Phi đau đến độ sắp mất đi ý thức. Việc hắn có thể làm chính là, cắn chặt răng cố nhịn cơn đau sắp bức chết người này, không để mình gào lên.

“Huyền, ngươi thấy sao rồi?” Bên tai có người kêu tên hắn, lí trí mơ hồ cho hắn biết, đây là tiếng của Kỳ Dịch.

Kỳ Dịch ……

Hàn Huyền Phi vươn cánh tay vô lực ra, run rẩy kéo vạt áo của Kỳ Dịch. Hắn muốn Kỳ Dịch ôm vào trong lòng, muốn được Kỳ Dịch ôm …….

“Ta rất khó chịu ……” Hàn Huyền Phi tiếng nói yếu ớt ngân nga .. “Khó chịu lắm…..”

“Ráng nhịn đi, rất nhanh sẽ khỏi thôi.” Đôi môi ấm áp rơi trên mặt hắn, thỉnh thoảng, nhưng không ngừng lại.

Nước nóng lần lượt xoa lên người, xua đi hơi lạnh thấu xương. Được bao trong nệm ấm, lại có nhiệt hoả chạm vào, ma sát hết lần này đến lần khác, hơi ấm dần dần thâm nhập vào trong cơ thể.

Cuối cùng, cơn đau được giảm bớt, được ôm ấp trong lồng ngực dày rộng, có mùi vị của Kỳ Dịch.

“Kỳ Dịch, Kỳ Dịch …….” Thần trí không thể ngưng tụ, tất cả bi ai, phẫn hận hoà vào trong một một mảng hỗn mang. Nghe thấy hơi thở quen thuộc quan tâm sâu sắc, nằm trong lòng người yêu, đây là lúc hạnh phúc nhất của Hàn Huyền Phi.

Hắn thì thào gọi tên Kỳ Dịch, nằm trong lòng Kỳ Dịch, cảm nhận được sự yêu thương che chở, hưởng thụ nụ hôn dịu dàng…….

Mưa vẫn đang rơi, cuồng phong vẫn thổi.

Nhưng không khí trong ngôi nhà nhỏ lúc này, lại trở nên yên ả khoan thai. Ánh đèn mờ ảo như trở nên sáng rực, bốn bề tiểu tinh linh nhảy múa sống động, cười náo xung quanh đôi tình nhân này ……….

Hơi thở hạnh phúc từ từ lan ra, tràn vào màn đêm tăm tối. Mưa gió dường như cũng trở nên ôn tình, khẽ đập vào ô cửa sổ khép kín, muốn cảm nhiễm sự ấm áp trong phòng.

Đôi lão nhân Lý gia, nín thở, không nhẫn tâm phá nát sự yên tĩnh trong phòng. Họ nhìn con trai mình, biểu hiện nhu hoà như một đứa trẻ đang mơ giấc mơ ngọt ngào, ngủ say trong lòng người nam nhân kia.

Họ phải dùng một lượng lớn thuốc ngủ mới đổi được giấc ngủ cho con trai …..

Còn người nam nhân kia đang dùng ánh mắt hàm chứa ái ý, thương tiếc nhìn nó ……

Cái gì là hạnh phúc?

Đây chính là hạnh phúc ……

Lý mẫu rơi nước mắt …..

Nhưng là hạnh phúc ngắn ngủi, thoáng qua trong phút chốc.

Hàn Huyền Phi tỉnh lại, câu nói đầu tiên là: “Kỳ Dịch, ngươi đi đi.” Mắt hắn không hề nhìn Kỳ Dịch, ngữ khí rất bình tĩnh. “Ta không muốn gặp ngươi nữa, ta quá mệt mỏi rồi.”

Kỳ Dịch cúi thấp đầu, rất lâu mới mở miệng: “Chờ ngươi có thể xuống giường, ta sẽ đi.” Hắn không nhìn biểu hiện của Hàn Huyền Phi, cố chấp bắt đầu chăm sóc việc ăn uống hằng ngày cho Hàn Huyền Phi.

Hàn Huyền Phi cũng không tranh chấp với hắn, lẳng lặng để hắn thay quần áo cho mình, đút mình ăn cơm, xoa bóp cơ thể ……Người trong Lý gia không ai nhắc chuyện hôm qua, như chưa hề xảy ra chuyện gì. Thái độ của hai người già đối với Kỳ Dịch cũng rất ôn hoà, rất khách sáo, còn hơi câu nệ. Kỳ Dịch chăm sóc cho Hàn Huyền Phi, bọn họ chỉ phụ giúp, cũng không nhắc đến chuyện kết hôn.

Buổi trưa Kỳ Dịch tuỳ tiện ra ngoài phố ăn một bát mì. Buổi chiều, những đốt ngón tay của Hàn Huyền Phi lại bắt đầu đau nhức, Kỳ Dịch dùng hết mọi phương pháp để làm hắn dễ chịu hơn.

Nhà nhà bắt đầu sáng đèn, Lý mẫu muốn giữ Kỳ Dịch cả người đầy mồ hôi ở lại ăn cơm, nhưng Kỳ Dịch không nhận lời. Hắn khéo léo từ chối lời mời của Lý mẫu, một mình về nhà trọ tắm rửa, lại lên phố ăn mì.

Hắn quay về Lý gia, chào hỏi với người trong nhà, sau đó lại lên phòng Hàn Huyền Phi.

Trong phòng Hàn Huyền Phi không mở đèn, ánh sáng mông lung ngoài cửa sổ xuyên vào, Kỳ Dịch thấy Hàn Huyền Phi đang đắp chăn ngủ. Kỳ Dịch khẽ tiếng đi đến mép giường, yên lặng ngồi một bên, nhìn dung nhan thoải mái khi ngủ của hắn …….

Đến khi nào mới lại có thể ôm hắn vào lòng , ngủ cùng hắn?

Kỳ Dịch si mê nghĩ, vô thức cầm tay Hàn Huyền Phi lên, khẽ đặt lên miệng hôn nhẹ một cái.

Vừa hôn lên, Kỳ Dịch đã bị hành động của mình làm cho hốt hoảng. Hắn lo lắng nhìn Hàn Huyền Phi, sợ làm ồn hắn. Nhưng Hàn Huyền Phi vẫn không chút động tĩnh nằm trên giường.

Kỳ Dịch nhíu mày, cảm thấy có hơi quái lạ. Lý mẫu từng nói với hắn, Hàn Huyền Phi rất khó mới ngủ được một giấc ngủ ngon, thường không ngủ được nguyên đêm, nhưng bây giờ …..

Kỳ Dịch ngước nhìn hộc tủ đầu giường, thấy ở trên có một lọ thuốc.

Hắn giật mình, cầm lọ thuốc đó xem, phát hiện đó là thuốc an thần. Lọ này có thể chứa được mấy trăm viên thuốc an thần, nhưng bây giờ, trống rỗng ……

Trong đầu Kỳ Dịch đổ ầm một tiếng.

Hắn nhào đến nắm lấy vai Hàn Huyền Phi, cố sức lay lay: “Huyền, Huyền, ngươi tỉnh lại! Tỉnh lại!”

Hắn sợ hãi. Hắn sợ Hàn Huyền Phi sẽ vĩnh viễn nhắm mắt như vậy, sẽ không thấy hắn nữa ……. “ Ngươi đừng chết, Huyền, đừng chết!” Hắn kêu to như điên.

“Huyền! Ngươi ……” Kỳ Dịch đang kêu, thì ngừng lại. Hắn thấy Hàn Huyền Phi mở mắt, đang nhìn hắn khó hiểu.

“Ngươi, ngươi …….Ngươi không sao?” Kỳ Dịch thấy Hàn Huyền Phi tỉnh lại, toàn thân lập tức đổ sập xuống.

Hàn Huyền Phi bị hắn lắc đến chóng mặt hoa mắt, giật mình nói: “Ta không sao.”

“Vậy, vậy …….” Kỳ Dịch run run cầm lọ thuốc trên tay lên. Kinh hãi quá độ, làm nhất thời hắn nói không ra lời.

“Đó là thuốc an thần, mỗi ngày ta đều phải uống.” Hàn Huyền Phi nhìn bộ dạng thất hồn lạc phách của Kỳ Dịch, hơi hiểu ra. “Trong đó chỉ còn lại mấy viên, lúc nãy ta vừa uống hết rồi.”

Kỳ Dịch nghe thấy, mới biết mình đã nhầm lẫn. Hắn muốn cười, tự khoả lấp. Nhưng khoé miệng hắn chỉ vừa miễn cưỡng động một cái, còn chưa kịp cười, nước mắt đã chảy xuống.

Hắn ngồi bên mép giường, ôm đầu nức nở.

Hàn Huyền Phi dựa trên giường không động đậy, ngơ ngác nhìn người đàn ông này khóc lóc …..

Advertisements

25 responses »

  1. Ngày mai nữa là hết Ràng Buộc rồi, tự nhiên thấy tiếc nuối nhiều quá, hic hic…buồn ơi là buồn, suốt cả tháng gắn bó với Huyền và Kì Dịch, yêu quí 2 người đó vô cùng mà bây giờ sắp chia tay họ rồi, thấy không nỡ. Chắc xong truyện này phải viết bài cảm nhận về cặp đôi này cho thoả lòng yêu mến quá, mọi người ai có cảm tưởng gì về họ nhớ chia sẽ với Moonie với nha.

  2. tem~ tem nha, ~
    mà bộ nì, mỗi chương dài vô đối, :).

    mà sau bộ nì chị em nhà moonie dự định sẽ tiến hành bộ nào? mong chờ quá nha.

    Hu hu đừng nói là hai chị em tạm nghỉ xả hơi nha, tớ đau lòng~~~~~~~hắc hắc ~ cười tà~

    Đùa đấy!
    hì!

  3. Đúng là con chim đã trúng tên một lần, thấy cành cây cong cũng sợ. Huyền ca bị Kỳ Dịch đối xử tàn nhẫn 1 lần, bây giờ có bao nhiêu ôn nhu cũng không thể xoa dịu hết được.

    Mình cũng có cảm giác giống y như Moonie Love vậy. Hơn 1 tháng gắn bó với Ràng buộc, giờ chia tay thật không nỡ. Nhưng tiệc vui mấy rồi cũng có lúc tàn, chỉ cần Huyền ca và Kỳ Dịch hạnh phúc là được.

    Cảm ơn Moonie Love đã dịch và post rất đều đặn!

  4. Mỗi lần đọc Ràng Buộc, mình đều nghe bài hát này
    http://www.nhaccuatui.com/nghe?M=e4m7QqfFaE
    Nhạc và lời thực da diết. Mỗi khi đến câu hát Please fogive me I can’t stop lovin u lại có cảm giác như nước mắt chực rơi bất cứ lúc nào…
    Tình của Kỳ Dịch thật là đẹp cũng thật là đau… còn một chap nữa thôi. Hy vọng Huyền sẽ bỏ hận sang một bên, tiếp nhận và trao tình yêu của mình cho Dịch-chan :X ye!

  5. eo, sao mà ghen tị với Huyền ca thế ko biết. Đúng là muốn tìm được 1 người yêu như Dịch ca chắc là chỉ có trong Rằng buộc thôi a. Dịch ca ơi, anh làm trái tim thiếu nữ của em thổn thức a. Em mà với đc anh nào như anh ở ngoài này là em bám riết ko tha luôn.
    Chậc, có 1 Dịch ca thế này yêu em thì khác j nghe đc tin DBSK lại quay về ở với nhau đâu?

  6. Đọc chùa của bạn 27 chương mà không comment thật là áy náy quá.

    Thú thật là chưa có bộ truyện nào làm cho một đứa thuộc loại ít nước mắt như mình phải khóc nhiều tới như vậy, khóc khi đọc cảnh 2 bạn cuồng nhiệt với nhau nhưng Huyền Phi lại biết đó là, khóc khi Kỳ Dịch ôm Huyền Phi khỏi con chó kia, khóc khi đọc được tới đoạn này

    Cái gì là hạnh phúc?

    Đây chính là hạnh phúc ……

    Cảm ơn bạn vì đã edit Ràng Buộc, còn 1 chương nữa thôi là hết rồi T_T, biết rằng là H.E nhưng mà vẫn buồn vì sắp chia tay 2 bạn, thật muốn viết bài cảm nhận dài làng ngoằng về 2 bạn quá

  7. Trời ơi! Mình mất cả 1 đêm ngấu nghiến hết 27 chương rồi! Thú thật, đây là lần đầu tiên mình đọc thể loại truyện đam mỹ này. Mình yêu vô cùng. Nếu mình là Hàn Phi thì mình không tự trọng như thế! Ko có người thứ 2 như Kỳ Dịch mà lại viết ra được tờ giấy dặn dò đó đâu! Mình mong và cũng buồn T.T Mong đây sẽ là H.E, buồn vì đây là chapter áp cuối r`!

  8. Dung’ la Rang` Buot ma`. Nhan vat chinh’ trong day so’ phan dinh la da~ rang` buot nhau roi ! Lam` cho doc. gia~ cg~ rang` buot lun, ko the~ ko xem tiep’—cho du` la` tu` dau` den’ cuoi’ deu` la chat’ nguoc. Ma` chuyen nay` rat’ chan that nhaz, giong’ nhu la` tai’ dien~ lai doi` song’ cua nhung ng` dong` tinh’
    That su rat’ cam’ on Moonie ty ty, Chisachi da~ edit truyen nay`
    Ngay` mai ! Con` ng` mai nua~ thoi, one day ma’ Phi oi tha cho pa Dich di anh~ them` lam’ oy`.Anh~ ko kiem` che’ noi~ la` cho du` anh co’ bi huong thi` rape lun a~

  9. Ngoi` doc luc’ 1h sang’, zua` doc zua` canh me mau~ hau. Ma’ hay~ doi. do’ doi. toi thi tuyen sinh xong, len cap’ 3 toi se~ cong khai ve` danmie cho ma’ xem
    oh` ma bay jo` tui lop’ 8 shuong’ phet’ dcnghi~ he`, zui choi, dc luot’ web, chui~ the`, di cosplay. Con` lop’9 thi` on thi tuyen sinh nhu dien lun.Hoc 1 nam chi~ de~ thi dung’ 2 ngay`! con cau` roi` lay phat cho con thi trung’ tuyen~ vao` nguyen vong 1 hoac 2 a~
    Troi` oi noi’ moi’ nho’ toi sap’ ra truong` roi` , lai. la cai’ canh~ chia tay, khoc’ suot’ muot’ do, ko con` get’ thay` co nua~ *sui` sit*
    2:00

  10. những gì Dịch ca gây ra cho Phi ca cũng đã nhận lại hết rồi. Làm người mình yêu đau khổ cũng chính là lấy dao đâm vào tim mình, đúng là dao hai lưỡi mà.

    Sự tự tôn của Phi đã bị Dịch chà đạp, để rồi bây giờ yêu nhưng ko bik làm sao để tha thứ cho người đó, yêu người ta còn hơn cả bản thân để rồi tự dằn vặt lẫn nhau.

    2 người còn dằn vặt nhau thì độc giả cũng còn đau theo 2 người mà.

    khi nào có bài cảm nhận, nhất định phải vô ủng hộ Moonie rồi. iu nà. *ôm ôm*

    Thanks!

    • à, moonie, khi nào end, cho tui giới thiệu với bạn bè trên Fb nha. cũng ko rành lắm, nhưng nhất định dẫn link, giới thiệu đàng hoàng ế.
      truyện hay như vậy, ko tuyên truyền quả là uổng mà. =))

      Muah…. muah…… *hun nhìu vậy có sao ko nhở =))*

      • OK OK mà, cứ giới thiệu thoải mái, truyện hay thế này phải giới thiệu cho mọi người đọc chứ. Chỉ có điều quan trọng là phải dẫn link đấy nhé! ^^

  11. Lúc đọc xong bộ này mình cũng thấy cảm xúc trào dâng ko thể tả nỗi. Mỗi lần nhớ đến cậu chuyện của hai người là hồn mình cứ bay bay thế nào ấy (¯ ¯~)

    Mình cũng muốn share bộ này của bạn lên blog mình sau khi bạn dịch xong. Bạn yên tâm. Mình chỉ ghi cảm nhận và dẫn link blog bạn zô thui :”> nhưng mà hầu như mý người bạn trên blog mình đều bít bộ nỳ đã đc bạn dịch hết rùi. Nhưng mình vẫn táy máy. hờ hờ~~

    Nhắm mắt cảm nhận. Chỉ cảm thấy tình yêu của họ là một không gian rộng lớn tuyệt đẹp đầy ắp tình yêu dành cho nhau và ko chừa 1 chỗ trống nào trong không gian đó… thật cảm động a… đẹp tuyệt nữa.

  12. Pingback: [Danmei] Ràng buộc « Zipp&Luv

  13. Đọc truyện này hơi trể, nhưng khi đọc đến đây lại luyến tiếc, không dám đọc chương cuối sợ rằng sẽ không còn Ràng Buộc để đọ nữa!

  14. Pingback: Ràng buộc | groupyaoi

  15. Đọc truyện này có nhiều cảm xúc quá =.= nhưng cái ending diễn biến khôn lường quá, đang yêu hận lẫn lộn không thể đối mặt với nhau nhưng thời gian lại xóa nhòa đi tất cả, chỉ còn lại tình yêu sến súa =)))) Cảm ơn ad đã edit truyện này, thấy ad edit mượt lắm

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s