Ràng buộc – chương 21

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Chương 21

Ngón tay thấm một chút nước, nhẹ nhàng lau qua đôi môi khô khốc, xoa nhẹ qua miếng băng gạc trên má. “Huyền, uống chút nước đi được không? Ngươi không ăn gì cả, lại không uống nước, tổn hại cho cơ thể lắm ……”

Kỳ Dịch ngồi ở mép giường, nhìn Hàn Huyền Phi xoay đầu đi.

“Ta bảo người nấu cháo thịt, ngươi ăn một chút được không? Chỉ dựa vào truyền dịch là không được đâu …….ngươi còn không chịu ăn uống, bụng sẽ không chịu nổi đâu. Sức khoẻ của ngươi yếu như vậy, dạ dày mà bị phá huỷ nữa, sẽ rất khó hồi phục đó …….ăn một chút đi? ……..Nếu không thì uống nước trước đi!”  Kỳ Dịch cẩn thận vuốt mái tóc của Hàn Huyền Phi, rất nhỏ tiếng khuyên nhủ.

Hàn Huyền Phi ánh mắt thờ ơ, vốn không nhìn hắn, đối với lời nói của Kỳ Dịch cũng không có bất kì phản ứng gì. Kỳ Dịch khổ sở không biết phải làm sao. “Huyền ……Xin lỗi ……” Âm thanh của hắn rất thấp, hơi khàn.

“Trước đây ta thực sự rất hận ngươi. Có lẽ ngươi không biết, mùi vị bị người mình yêu nhất lừa dối là như thế nào! Khi biết được người mà mình yêu sâu đậm nhất, một lòng muốn đưa mình vào chỗ chết. Cảm giác đau đớn này khiến ta không thể nào suy nghĩ, đau lòng đến độ ta cho rằng, ta sẽ đau đến chết!

Lúc đó ta thật sự đã giận đến điên rồi, chết nhiều người như vậy, Tung Hoành sụp đổ rồi, mọi người bỏ lại nhà cửa mà trốn ra nước ngoài, ngay cả anh trai ta cũng đã trả giá rất nhiều, xém chút đã vì ta mà chết. Hơn nữa tất cả những việc này đều do người ta yêu nhất, tin tưởng nhất làm ra! Ta yêu người đó  như vậy, nhưng người đó luôn lừa ta! Ta thực sự không chịu nổi. Ta hận đến độ chỉ muốn dùng cách tàn khốc nhất để giết ngươi, ta muốn cho ngươi hối hận, hối hận đã đối xử với ta như vậy!

Nhưng ta rốt cục vẫn không hạ quyết tâm được ……ta ép mình phải độc ác, nhưng vẫn không thể …….ta rất đau khổ! Đau đến thật sự muốn chết đi!”

Kỳ Dịch ôm cứng Hàn Huyền Phi vào lòng , khẽ hôn lên tóc hắn ……

“Xin lỗi, đã làm vậy với ngươi ……..ta biết ngươi rất hận ta, ta không dám cầu xin ngươi tha thứ cho ta, nhưng, ta không thể để ngươi chết! Ta khổng thể nhìn ngươi chết đi …….xin lỗi …..”

Kỳ Dịch cúi thấp đầu, ánh mắt đầy sự khổ sở nhìn Hàn Huyền Phi.

“Ta rất yêu ngươi, ta cũng cho rằng, ta đả động được ngươi, ngươi cũng yêu ta ……lúc ta ôm ngươi, nhìn đôi mắt của ngươi, ta cho rằng mình đã nhìn thấy tình yêu, rất sâu đậm, giống như ta.

Ta thấy rất hạnh phúc, ta thường cảm ơn ông trời, cảm tạ đã hậu ái cho Kỳ Dịch ta nhiều như vậy, đem người mà ta yêu thương nhất ban cho ta, để ta có thể ôm lấy hắn, để trong lòng hắn có ta …….

Nhưng ta đã lầm rồi, tất cả những thứ này đều là giả …….”

Một luồng khí nóng chạy đến cổ họng hắn, gần như xông tới đỉnh đầu, làm hắn không cách nào nói tiếp được. Hắn khó khăn áp chế nó xuống, nghiêng mặt đi, không muốn để Hàn Huyền Phi thấy nước mắt trong mắt mình.

Hàn Huyền Phi nhắm mắt lại …….

“Nghĩ đến ngươi vốn không yêu ta, tim của ta đau đến muốn chảy máu. Vừa nghĩ đến lúc hạnh phúc nhất của ta và ngươi, lúc kích tình nhất, trong lòng ngươi đều đang hận ta, đang nghĩ cách làm sao để đưa ta vào tù, thì ta ……”

Không khống chế được nước mắt nữa, đã rơi xuống rồi …….”Ta biết không thể trách ngươi, tất cả đều là do ta tự tìm đến. Lúc bắt đầu chính là ta đã cưỡng bức ngươi, ngươi hận ta cũng đúng …….nhưng ta thật sự rất yêu ngươi, ta thật lòng đó……..”

Trong phòng bệnh yên ắng, chỉ nghe thấy tiếng nghẹn ngào không thể áp chế của Kỳ Dịch.

“Ta thà rằng ngươi một súng giết chết ta, khi ta đang ôm ngươi, khi ta đang hạnh phúc nhất. Đừng để ta biết tất cả mọi chuyện, đừng cho ta biết, sự dịu dàng của ngươi đối với ta đều là giả tạo ……”

“……Huyền, ta yêu ngươi, ta sẽ không tổn thương ngươi nữa, ta sẽ mãi mãi ở cạnh ngươi! Sức khoẻ của ngươi sẽ khoẻ lại, ta sẽ tìm bác sĩ tốt nhất chữa trị cho ngươi, ngươi sẽ đứng lên được!“ Mặt hắn đẫm nước mắt, liên tiếp hôn lên mặt Hàn Huyền Phi.

“Ngươi uống chút nước đi được không? Ngươi vẫn không chịu ăn uống, bác sĩ sẽ……. Sẽ cưỡng chế ép thức ăn vào bụng ngươi đấy, cầu xin ngươi uống nước trước đi, có được không?”

Thấy Hàn Huyền Phi vẫn không có phản ứng, Kỳ Dịch do dự một lát, cầm lấy li nước uống một ngụm, rồi cúi người xuống rót nước vào trong miệng Hàn Huyền Phi.

Nước bị khớp hàm khép chặt ngăn cản, chảy xuống mặt. Kỳ Dịch vừa thương tâm vừa bất đắc dĩ, rơi nước mắt, nhìn biểu hiện lạnh như băng của Hàn Huyền Phi.

“ Xin lỗi …..” Hắn dùng âm thanh rất nhẹ nói bên tai Hàn Huyền Phi, cẩn thận nhưng mạnh bạo bóp chặt khớp hàm của Hàn Huyền Phi mở ra, rồi lại đút nước vào …..

Nhưng Kỳ Dịch vừa buông ra, vẫn chưa kịp đứng thẳng lên, thì Hàn Huyền Phi đã đem toàn bộ nước bị ép uống phun lên mặt Kỳ Dịch, vẻ mặt chán ghét nhìn Kỳ Dịch.

Kỳ Dịch theo phản xạ nhắm mắt lại, nhưng không né tránh. Hắn cúi thấp đầu, để mặt cho nước trên mặt từ từ chảy xuống ……..Qua rất lâu, hắn mới thì thào nói: “Xin lỗi …..”

Hắn không dám đối diện với ánh mắt phẫn hận của Hàn Huyền Phi, lê bước đi nặng nề ra khỏi cửa, gật gật đầu với những y tá chờ ngoài cửa.

Nhìn thấy bác sĩ đi vào phòng bệnh, Kỳ Dịch không có dũng khí vào cùng. Hắn vô lực ngồi bệt lên ghế chờ ngoài phòng, nghe thấy tiếng âm ĩ từ trong phòng truyền ra.

Hắn bây giờ không thể nào nhìn thấy Hàn Huyền Phi chịu khổ nữa! Hắn từng thực hiện những khốc hình trên cơ thể Hàn Huyền Phi, loại lăng nhục đó làm người ta nghĩ cũng không dám nghĩ ……

Hắn hận ta! Ta vĩnh viễn cũng không có được trái tim của hắn ……vĩnh viễn cũng không có được!

Một trận đau lòng kịch liệt làm Kỳ Dịch ôm chặt lấy mình, phải xuất toàn lực ra mới không ở tại chỗ mà oà khóc lên. Mỗi khi nghĩ đến chuyện này, tim hắn như bị dao xuyên qua! Có lẽ, tim, thật sự bị đâm qua, chắc cũng sẽ không đau đớn như thế này!

………..

………..Sắp rồi, sắp phải cử hành lễ truy điệu cho những người đã chết …….

Lễ tế!

Nói là cái gì cũng không muốn nghĩ, nhưng sao lại có thể không nghĩ?

Những người đó vì ta mà chết, những huynh đệ vì ta mà chết ……

Chú Trung …….

Ta đã nói với ông ấy, ta phải nuôi ông ấy đến già, để ông ấy an dưỡng tuổi già ……mỗi lần nghe thấy ta nói như vậy, ông rất vui, luôn cười ha ha nói Tiểu Dịch đã trưởng thành rồi, có thể nuôi chú Trung rồi, chú Trung không sợ khi già không có cơm ăn …..

Nhưng chú ấy chết rồi ………là vì ta ……

Cuộc sống quá đau khổ rồi …..

Có lẽ cái chết đối với chúng ta mà nói, ngược lại là một cách nhân từ, không phải nếm loại đau khổ tim như bị xé nát này, không cần phải đối diện với ánh mắt oán hận của các huynh đệ ……..

Nhưng, trên đời này không có đường đến suối vàng, có thể để ta đi cùng hắn…….con người chỉ có một đời này, chết rồi, thì cái gì cũng không còn nữa, ta cũng sẽ không nhìn thấy hắn nữa, sẽ không thể ôm hắn nữa, cảm nhận được hơi ấm của hắn …..

Chỉ có sống mới có hi vọng, mới có thể để ta bù đắp cho hắn, mới có thể thấy hắn cười với ta, để hắn hạnh phúc ……

Ta muốn ở cùng hắn …..

Ta không muốn buông hắn ra …..

…………

Linh cữu đặt ở đây.

Kỳ Dương vừa đến Nhật Bản, chuyện đầu tiên là bí mật thuê một căn nhà, đem linh vị của những huynh đệ đã chết đặt vào đại sảnh, còn hắn thì ở trên tầng trên.

Được biết chú Trung và người tài vụ đều chết cùng một lúc, nên Kỳ Dương đem bài vị của họ cùng đặt trong phòng này.

Lần này là vì Trần Qân Nghị đến Nhật Bản, Kỳ Dương quyết định cử hành một buổi tưởng niệm cho những huynh đệ đã chết, để tất cả mọi người trong Tung Hoành đến bái tế.

Cả căn nhà được phủ khăn trắng, nhan khói nhàn nhạt nhẹ nhàng lượn lờ, giống như linh hồn đang bay, quấn lấy luyến tiếc không rời đi …..

Kỳ Dương đứng giữa vòng hoa, nhìn năm cái linh vị trước mắt, cổ họng như bị nghẹn lại, nước mắt đong đầy trong khuông mắt …..

Tung Hoành sụp đổ rồi! Tâm huyết mười mấy năm của hắn. Những người này đã theo hắn nhiều năm như vậy, những huynh đệ đồng sinh cộng tử, không còn quay lại nữa ……

Trong bầu không khí trang nghiêm, tiếng nức nở tràn ngập khắp phòng.

Gương mặt quen thuộc trên bức ảnh, mang theo nụ cười hoặc là e thẹn hoặc là phấn chấn, nhìn những người bạn tốt của mình, những huynh đệ ….

Trần Quân Nghị đứng trước linh vị, nhìn nụ cười bừng bừng sinh khí của đệ đệ trong tấm ảnh, vẫn không thể tin nỗi, đứa em luôn tràn đầy sức sống, chạy nhảy tung tăng, đã mãi mãi đi rồi …….

“Ca ca có lỗi với ngươi, ta không nên để ngươi vào Tung Hoành, ta tưởng rằng ta để ngươi ở bên cạnh, thì có thể bảo vệ cho ngươi, nhưng ta sai rồi. Xin lỗi!”  Lệ trên mặt lăn dài xuống, hắn si dại nhìn đệ đệ trong tấm ảnh, biểu hiện rất nhu hoà ……… “Cường Cường, ca rất tiếc ……”. Cửa mở ra, lại có người lần lượt đi vào.Tiếng khóc trong phòng ngừng lại, hầu như tất cả mọi người đều nhìn người đó.

Kỳ Dịch đem theo Lưu Minh Trí và mấy người, đi đến trước linh vị, lẳng lặng cúc cung ba cái. Ánh mắt của hắn quét qua những bức ảnh, lại rất nhanh mà trĩu xuống, đi đến trước mặt Trần Quân Nghị, thấp giọng nói: “Xin bớt bi thương!”

Trần Quân Nghị nghe thấy câu nói này, trên mặt lộ ra một nụ cười châm chọc, ngẩng đầu lạnh lùng nhìn Kỳ Dịch: “Không biết Dịch ca bảo tôi làm sao mới có thể bớt bi thương?”

Kỳ Dịch khổ sở nhìn Trần Quân Nghị, nói không ra lời.

“Xin lỗi …..”  Rất lâu, hắn mới nghẹn giọng mà phát ra một chút âm thanh.

“Xin lỗi?“ Trần Quân Nghị lặp lại câu nói này, nụ cười của hắn trở nên chua chát. Hắn xoay lại nhìn tấm ảnh Trần Quân Cường, nhìn nó cười rất xán lạng với hắn .

“Hắn đâu?? Hàn Huyền Phi cái tên khốn kiếp đó đâu rồi? Mang hắn đến đây!” Một người đàn ông lực lưỡng đứng ra, lau đi nước mắt, cao giọng nói.

Lưu Minh Trí nhìn Kỳ Dịch sắc mặt trắng bệch, đi ra ngoài cửa. Lát sau, hắn đẩy Hàn Huyền Phi vào.

Hàn Huyền Phi biểu hiện lãnh đạm. Hắn như không thấy mọi người trong phòng, không cảm thấy những ánh mắt thù hận đang nhìn lên người hắn, chỉ thấy bức ảnh trước mặt.

“Dịch ca, anh định xử trí như thế nào? Những huynh đệ này đều là bị hắn hại chết , mọi người chúng tôi cũng bị hắn hại đến có nhà mà không thể về ……”

“Cái gì xử trí làm sao! Một súng là xong việc, cáo tế cho vong linh của các huynh đệ …….”

“Đúng, nếu Dịch ca không thể xuống tay, thì để chúng tôi động thủ!”

“Ngươi cái tên hung thủ này, sao có thể ngồi trên linh vị được chứ? Ngươi phải quì xuống trước những người bị ngươi giết chết!”

Trong tiếng người xôn xao, đột nhiên có một tiếng quát nộ rất lớn, một người đi đến phía trước, nắm lấy Hàn Huyền Phi đang ngồi trên xe lăn, thô bạo xô xuống đất.

Lưu Minh Trí đứng ở một bên không biết có nên ngăn cản không, trong do dự, Hàn Huyền Phi như một con búp bê vải đã bị người ta vứt xuống đất, không có một chút sức chống cự.

Kỳ Dịch thấy Hàn Huyền Phi bị đẩy ngã, vốn muốn đỡ hắn lên. Nhưng hắn vừa đi được hai bước, đã dừng lại, không động nữa.

“Dịch ca, anh còn không nỡ giết hắn sao? Anh thích nam nhân xinh đẹp, được…….huynh đệ chúng tôi đều có thể tìm giùm anh!”

“Phải đó, Dịch ca, tóm lại hắn đã tàn phế rồi, toàn thân đều là sẹo, cũng không có gì hay cho anh chơi nữa!”

Kỳ Dịch đứng ở đó, mắt vẫn nhìn xuống đất, Hàn Huyền Phi không chút động đậy, không có phản ứng.

Âm thanh xung quanh dần dần yên ắng, tất cả mọi người đều chờ câu nói của hắn.

Kỳ Dịch cuối cùng cũng đem ánh mắt dán trên người Hàn Huyền Phi thu về, xoay người đi đến trước mặt Trần Quân Nghị, nhỏ tiếng: “Ta, ta biết nên giết hắn, để báo thù cho người chết ………nhưng ……hắn bây giờ tứ chi đều đã gãy rồi, đã tàn phế rồi …….có thể nào, có thể nào xin các người tha cho hắn …….”

“Không!” Trần Quân Nghị lập tức cắt ngang Kỳ Dịch.

“Hắn giết em trai của ta, giết nhiều người như vậy! Tại sao phải tha cho hắn?” Hắn nói từng chữ từng chữ một, hai mắt đỏ lên nhìn Kỳ Dịch. Kỳ Dịch bị ngăn chặn nói không ra lời, hổ thẹn cúi thấp đầu …..

Nhưng hắn không muốn bỏ cuộc, hắn muốn Hàn Huyền Phi …..

“Ta biết! Cho dù nói sao đi nữa, hắn đều đáng bị giết! Không có lí do để tha ……chỉ là, chỉ là …….ta vẫn còn yêu hắn, ta không muốn hắn chết …….”

“Kỳ Dịch! Ngươi!” Trần Quân Nghị giận đến mặt đỏ bừng lên. “Hắn đối xử với ngươi như vậy! Còn xém chút hại chết Dương ca, ngươi còn yêu hắn? Mấy người chúng ta đã theo ngươi mười mấy năm, đều không hơn hắn một chút nào sao? Ngươi, ngươi …Uổng phí ta vẫn xem ngươi là đại ca! Ngươi, ngươi vốn không xứng!”

Lời nói của Trần Quân Nghị như cây chuỳ đánh vào lòng Kỳ Dịch, làm hắn gần như đứng không vững. Gương mặt trắng bệch càng thêm trắng thảm, hắn ngơ ngác đứng ở đó, như một người chết.

Trần Quân Nghị thấy Kỳ Dịch như vậy, ngoài giận dữ, còn có một chút không nhẫn tâm. Hắn ngậm miệng, không nói lời nào nhìn Kỳ Dịch …..

Kỳ Dịch ngẩng đầu ……

“Ngươi mắng rất đúng, ta không có tư cách làm đại ca của các ngươi! Ta không xứng! Ngay cả làm huynh đệ với các ngươi ta cũng không xứng, Kỳ Dịch ta đời này kiếp này có lỗi với những người đã chết, có lỗi với các ngươi!

Ta sẽ lấy một nửa tài sản của mình ra, đưa cho người nhà của những huynh đệ đã mất …….ta sẽ thoái lui khỏi Tung Hoành!”

Hắn không nhìn ánh mắt kinh ngạc của mọi người: “Ta biết làm như vậy cũng không bù đắp được lỗi lầm của ta, cũng không thể làm giảm đi nỗi thù hận trong lòng các ngươi …….

Nhưng, ta không có cách nào khác …….”

Hắn xoay đầu nhìn Hàn Huyền Phi. Thấy đôi mắt trong suốt đó, vẫn lẳng lặng nhìn mình …….nước mắt của hắn từ từ rơi xuống ….

“Ta rất yêu hắn, ta không có cách nào để mình không yêu hắn ……” Lại xoay đầu qua, nói với Trần Quân Nghị: “Xin lỗi ……là ta quá ích kỉ. Nhưng ……có thể nào tha cho hắn không?”

“Ta cầu xin ngươi, cầu xin các ngươi, tha cho hắn. Ta sẽ đưa hắn đi, vĩnh viễn sẽ không xuất hiện nữa!

Van xin các ngươi …….”

Kỳ Dịch khuỵ hai chân xuống, ở tại chỗ quỳ xuống trước mặt Trần Quân Nghị. “Là Kỳ Dịch ta có lỗi với mọi người, ta nợ mọi người ……”

Mọi người đều không dám tin vào mắt mình, quá đỗi kinh ngạc làm họ nhất thời ngây ra, người như bị cứng lại không thể cử động.

“Xin các người tha cho hắn có được không?” Lời nói của Kỳ Dịch làm mọi người tỉnh lại. Lưu Minh Trí, Tiểu Phương và mọi người cùng quì xuống.

“Dịch ca! Dịch ca! Đừng làm như vậy!” Có người hoảng hốt, muốn kéo Kỳ Dịch đứng dậy, nhưng hắn có chết cũng không chịu đứng lên.

“Dịch ca tại sao anh lại khờ như vậy? Hàn Huyền Phi vốn không yêu anh, còn hại anh như vậy, để anh xém chút đã vào tù, anh còn đối xử tốt với hắn?” Trần Quân Nghị thất thanh kêu lên.

“Quân Nghị, ngươi tha cho Hàn Huyền Phi đi! Dịch ca cũng rất đau khổ. Anh ấy cũng đã không làm các huynh đệ thất vọng, hắn ……Hàn Huyền Phi đã bị đánh thành tàn phế rồi, cả đời này cũng coi như là bỏ đi rồi! Ngươi cũng biết Dịch ca đối với hắn ra sao mà, chuyện đó không phải là ai cũng chịu được! Ngươi tha cho họ đi!”

“Phải đó, Quân Nghị, cho dù nói như thế nào, Hàn Huyền Phi lúc ở Nhật cũng đã cứu chúng ta một lần. Nếu không có hắn, chúng ta đã chết từ lâu rồi! Ngươi tha cho hắn đi!”

“Câm miệng! Các ngươi đều câm miệng cho ta!“ Trần Quân Nghị như bị kim châm, la to:  “Người chết không phải là em của các ngươi, các ngươi đương nhiên không quan tâm!”

Tiểu Phương muốn mở miệng phản bác, nhưng thấy thần tình đáng sợ của Trần Quân Nghị, hắn sợ đến co lại, không dám lên tiếng.

Toàn cảnh im lặng như tờ, ngoài Kỳ Dương và tên vệ sĩ nãy giờ vẫn không lên tiếng ra, thì hầu như mọi người đều quì xuống hết.

Trần Quân Nghị cười khổ: “Kỳ Dịch, ngươi như vậy là đang ép ta!”

Kỳ Dịch lắc lắc đầu: “Không, ta cầu xin ngươi …….”

“Nếu như ta không đồng ý thì sao?“ Trần Quân Nghị trừng nhìn hắn.

Kỳ Dịch đáp không ra.

“Ta nói với ngươi, ta không đồng ý! Ta không muốn tha cho hắn! Ta phải giết hắn để tế em trai ta!” Hắn cười lạnh, từ trong người rút ra một khẩu súng …..

Kỳ Dịch run mạnh một trận, lập tức khôi phục lại bình tĩnh. Hắn không nói gì nữa, chỉ xoay người ôm lấy Hàn Huyền Phi trên đất …….

Hắn nhìn vào mặt Hàn Huyền Phi, rất dịu dàng, trong đôi mắt có tình yêu sâu đậm và không nỡ ……..Tâm Hàn Huyền Phi động một cái, cúi mắt xuống, tránh đi ánh mắt đó ……

Kỳ Dịch cười rất nhạt, nhẹ nhàng thở dài, nói nhỏ bên tai Hàn Huyền Phi: “Ta yêu ngươi, bảo bối!”  Hắn như đang ôm một bảo vật trân quí nhất, kéo Hàn Huyền Phi vào lòng …..

Kỳ Dịch ngước đầu, nói với Trần Quân Nghị: “Ta đã nghĩ rồi, nếu như ngươi không chịu tha cho hắn, ta cũng không cản ngươi! Là Kỳ Dịch ta có lỗi với các ngươi, ta không có lời nào để nói!”

Hắn cúi xuống hôn lên trán Hàn Huyền Phi.

“Ngươi có thể giết hắn rồi!” Hắn thấy biểu hiện không tin của Trần Quân Nghị, liền cười lên: “Là thật đó,  Kỳ Dịch ta nói là giữ lời!”

Hắn đẩy Hàn Huyền Phi ra một chút: “Ngươi có thể bắn vào đầu hắn, nhưng xin ngươi để hắn chết trong lòng ta.”

Trần Quân Nghị mắt sáng lên, tay cầm súng, nhắm vào đầu Hàn Huyền Phi ……

“Đừng!”

Kỳ Dương từ đầu đến giờ không lên tiếng đã xông lên, đứng giữa hai người, dùng thân mình chặn nòng súng! Tên vệ sĩ mặc đồ đen cũng xông tới, muốn kéo Kỳ Dương ra, nhưng kéo không đi ……

“Dương ca, anh làm gì vậy? Mau tránh ra!” Trần Quần Nghị kinh hô.

“Dương ca cẩn thận, súng sắp bóp cò đấy!”  Tên vệ sĩ đổ mồ hôi, liều mạng muốn kéo Kỳ Dương lại.

Nhưng Kỳ Dương giữ lấy tay cầm súng không buông: “Quân Nghị, Kỳ Dịch là kẻ đã mất hi vọng, nếu ngươi giết Hàn Huyền Phi, khẳng định hắn sẽ không sống tiếp nữa! Kỳ gia huynh đệ chúng tôi có lỗi với ngươi! Nhưng, ta chỉ có một đứa em trai này, ta xin ngươi tha cho hai người bọn chúng đi!”

Kỳ Dương mặt không có chút máu, vẻ mặt sợ hãi và van nài. “Ta biết ta không nên làm như vậy, nhưng ……nó là em trai ta, ta không dễ dàng gì mới nuôi nó lớn, nó cũng giống như con ta vậy, ta không thể để nó chết! Ta cầu xin ngươi, ngươi có thể giết ta, đừng giết nó!”

“Kỳ Dương anh tránh ra, chuyện này không liên quan tới anh!” Kỳ Dịch quì ở dưới đất hô lớn!

Kỳ Dương không tránh ra, chỉ bắt lấy khẩu súng, van cầu nhìn Trần Quân Nghị. Trần Quân Nghị bàng hoàng nhìn Kỳ Dương, không có động tác gì, tên vệ sĩ của Kỳ Dương cũng không dám động loạn, hắn sợ súng sẽ cướp cò, hại Kỳ Dương …..

Ba người nhất thời đông cứng lại. Căn phòng dần dần im lặng, mọi người đều khẩn trương đến không dám thở mạnh!

Một lúc lâu, Trần Quân Nghị buông lỏng súng, lùi về sau một bước, nhìn Kỳ Dương …….Tên vệ sĩ vội vàng cầm lấy cây súng.

Kỳ Dương áy náy nhìn Trần Quân Nghị: “Quân Nghị, xin lỗi ……”

Trần Quân Nghị lắc đầu: “ Đều là vì em trai cả ……” Hắn xoay người, lê bước đi mệt mỏi, ra khỏi phòng.

Kỳ Dương vừa giận vừa thương tâm nhìn Kỳ Dịch ôm chặt Hàn Huyền Phi, giậm chân một cái, cũng rời đi …..

Kỳ Dịch bồng Hàn Huyền Phi đứng lên, tất cả mọi người cũng đứng lên theo …..

Lưu Minh Trí đẩy xe lăn, muốn giúp Kỳ Dịch đặt Hàn Huyền Phi vào xe lăn. Kỳ Dịch thấp giọng nói cảm ơn, nhưng không thả tay, tự mình bồng Hàn Huyền Phi ra khỏi cửa.

Đến cửa, hắn dừng lại, xoay người lại, nói với Lưu Minh Trí và mọi người: “Các ngươi không cần theo ta nữa, ta không mang theo bất cứ người nào của Tung Hoành, các ngươi sau này đi theo Dương ca đi ……”

“Dịch ca!” Lưu Minh Trí nghẹn lại.

“Chúng tôi muốn đi theo Dịch ca ……” Tiểu Phương khóc lóc nói.

Kỳ Dịch mỉm cười: “Cám ơn các ngươi!”  Đầu hắn cũng không quay lại mà đi ra khỏi cửa …….

Hắn cẩn thận đặt Hàn Huyền Phi vào trong xe, thắt dây an toàn …..

Lưu Minh Trí đẩy chiếc xe lăn, đem theo Lưu Minh Viễn qua.

“Dịch ca, để em trai của tôi đi với anh đi! Nó không phải là người của Tung Hoành, đầu cũng không được tốt, không thể tìm được việc gì khác. Anh một mình chăm sóc Hàn Huyền Phi cũng không được tiện lắm, thêm một người sẽ tốt hơn, có thể lần lượt chăm sóc hắn.”

Kỳ Dịch nhìn Lưu Minh Viễn hề hề đáng thương như vậy, nghĩ mình quả thực là cần một người giúp. Hơn nữa Lưu Minh Viễn luôn chăm sóc cho Hàn Huyền Phi, cũng coi như là có kinh nghiệm, vì vậy hắn gật gật dầu, nói với Lưu Minh Viễn: “Lên xe đi!”

Lưu Minh Viễn rất sợ Kỳ Dịch không cần mình, vừa nghe thấy, lập tức vui vẻ ra mặt, vội vàng thu dọn xe lăn, bỏ vào cốp xe.

“Đa bảo trọng, Dịch ca! Chúng tôi mãi mãi là người của Dịch ca!”

Kỳ Dịch cười lên, thời gian gần đây, đây là lần đầu tiên hắn nở ra nụ cười xuất phát từ nội tâm. Hắn ôm Lưu Minh Trí, vỗ vỗ vào lưng: “Ngươi cũng bảo trọng nhiều!”

Hắn vẫy tay với Tiểu Phương đứng ở cửa, Chu Phong và mọi người, lên xe lái đi……….

===============================

Moonie: Đến đây rồi cảm thấy bớt hận Dịch ca phần nào, nhưng ta vẫn thương Huyền nhiều hơn, hắn, rốt cục  không biết là sống trong đau khổ hay hạnh phúc, tình yêu của Kỳ Dịch vẫn không vượt qua được sự nhục nhã mà hắn đã chịu đựng, sống không bằng chết! Hic hic, ta thương Huyền vô vàn!

Advertisements

23 responses »

  1. Kỳ dịch quả là đáng mặt đàn ông, lần này Hàn Huyền Phi mà còn chưa chịu tha thứ thì đáng chọi dép. Dù gì từ đầu vẫn thấy Kỳ Dịch chịu tổn thất nhiều hơn ( tinh thần lẫn trái tim) Thương anh Dịch quá.

    • “sĩ khả sát bất khả nhục”

      nhưng thử đặt mình vào vào cảnh ngộ Huyền coi
      chưa kể đến tàn phế
      chưa kể thân tàn ma dại
      chưa kể suýt chút nữa thì bị luân bạo

      thử nghĩ bản thân bị lột sạch quần áo(nói trắng ra là trần tru** đấy), rồi bị lôi sềnh sệch trước mặt biết bao nhiêu người từ chỗ lão kia về đến chỗ Kỳ Dịch xem thế nào
      một con người bình thường chỉ mong chết đi cho rồi, chứ đừng nói gì một con người cao ngạo như thế

      • Theo Moonie thì cái đau khổ nhất của Huyền chính là hắn ko thể sống, cũng không thể chết. Đúng như bạn nói, bị xem là đĩ điếm, đem thân thể trần trụi làm vật cho người khác chơi đùa, bị chó vờn bỡn, …tất cả nhục nhã đó đối với Huyền, một con người cao ngạo ko biết khuất phục thì không gì có thể so sánh bằng.

  2. thử hỏi phấn đâu để vào làm đặc vụ, lúc nào cũng căng thẳng đến phát điên, xong chưa được công thưởng gì đã lãnh bao nhiêu lăng nhục, ngay cả cái quyền chết cũng bị tước mất
    phấn đấu nhiếu thê
    hy sinh nhiều thế
    rốt cục được gì
    tình không
    thấu hiểu không
    những cái đáng được nhận có không chưa biết (trở về chỉ thấy làm hùng hục như trâu bò đến ngất thếkia )
    lại còn nhục nãh đến chết cũng không xong

  3. lên cao trào mà 1 chương 1 ngày thiệt là cầm lòng không dặng. huhu ráng chờ ngay mai co tiêp chương mới. thanks for your hard-working. Đọc 3 truyện do bạn edit, truyện nào minh cũng thích vì nội dung rât sâu sắc

  4. Thương Huyền ca quá, đúng là cảnh sát sau khi phá án của xã hội đen xong thì không cách nào sống yên ổn được. Sao chính lại phải sợ tà thế này?

    Huyền ca là cảnh sát, đương nhiên phải tận tụy với chức trách của người cảnh sát. Việc điều tra Tung Hoành làm chết các huynh đệ của Kỳ Dịch, nhưng những người huynh đệ ấy trước đây cũng đã giết không ít cảnh sát, làm hại vô số thân nhân của các chiến sĩ cảnh sát. Bản thân mình vẫn cho rằng, Huyền ca, trong việc điều tra Tung Hoành không hề có lỗi.

    Nếu có chăng, Huyền ca đã rất đau khổ và ân hận vì nghĩ mình đã lừa dối Kỳ Dịch (theo mình, ngay cả trong lúc này, Huyền ca cũng không có lỗi). Huyền ca chỉ phải chịu oán trách của Kỳ Dịch thôi, chứ những người còn lại, đã là người của xã hội đen, hại nhiều cảnh sát như vậy, không có tư cách để oán trách Huyền ca.

    Rất khâm phục Huyền ca, cũng rất thương Huyền ca. Chịu đủ loại lăng nhục và đánh đập tàn khốc như vậy mà vẫn kiên cường. Theo suy nghĩ của mình, Kỳ Dịch có hạ mình như thế, chứ hạ mình nữa mà Huyền ca không tha thứ thì cũng không có gì lạ. Chức trách của người cảnh sát là tiêu diệt xã hội đen, Huyền ca tự thấy không có gì phải hổ thẹn. Ngay từ đầu là Kỳ Dịch cưỡng bức Huyền ca, chứ không phải Huyền ca tự nguyện làm người yêu của Kỳ Dịch.

    Cảm ơn Moonie Love đã post rất đều đặn!

  5. Khoc’ mot hoi nay gio :((:((.. buon the tham,.. doc den day tham nghi, moi chuyen cua Dich ca va Phi ca cung se HE thoi, nhung kho nhat Duong ca… khong biet cai ten Tran Quan Nghi kia co vi tra thu cho em trai ma phan boi lai ko nua.. cung lo lo….

  6. bay jo` em ko dam’ nghi~ ve` chuyen tinh` cum~ cua~ 2 nguoi` nay nua~ (rac’ roi’ woa’) Em chi~ dang tuong~ tuong. sau nay` 2 nguoi` co’ 1 cuoc song’ phi thuong` hanh phuc’ a~
    Seme:” Huyen`, ta eu^ nguoi, phi thuong` eu^ nguoi. Hom naj co’ the ………cho ta….. dc ko ne`?”
    Uke:” u…mmm nhung… ma`…*nung~ niu*”
    Seme:”sao? ko le~ hom wa ta hoi manh. nen nguoi van~ kon` dau ?”
    Uke”ko…chi~ la` ta muon’…muon’ o~ tren nguoi 1 lan` a”
    Seme”nguoi….nguoi…!”

  7. Có lẽ mình không có suy nguy nhu bạn Moon , mình thấy khổ cho anh Dịch , có lẽ mấy chương đầu , hận , ghét , chỉ muốn giết anh Dịch , vì anh Dịch làm khổ em Phi . Nhưng mấy chương sau anh ấy yêu thương Phi thế cơ mà . Anh ấy chỉ muốn được yêu thương từ Phi , nhưng Phi thì sao . Không nói ….
    Lỗi tại ai cơ chứ ?
    Tại ai ?
    Ở đây không thể trách anh Dịch được . Là tại Phi không nói ra sự thật là mình đang dần bắt đầu hưóng trái tìm của mình về phía anh Dịch
    Tại cả anh ấy vì anh ấy , yêu tại sao không biết từ bỏ cơ chứ … Chỉ đến khi hại anh Dịch rồi , bắt được huynh đệ của anh ấy rồi . Sau đó lại gặp lại tên mà hồi trước mình bắt đã được thả , anh ấy mới có chút hối hận chăng . Anh ấy bắt người , khổ cực , có thể chết bất cứ lúc nào . Nhưng bọn cảnh sát khác thì sao ? Bọn đó thả người ra đó …
    Hành động của anh Dịch , chúng ta khổng thể trách anh ấy được , bị người mình yêu phản bội , ai chả đau lòng , ai chả căm hận , càng hận lại càng yêu .
    Anh phi thì sao , đến tận cuối cùng lại còn ngĩ vì khuôn mặt của mình ….anh phi à , anh vẫn chưa hiểu ra ư …
    Ở đây theo mình thấy , cả hai ngươì ai cũng có lỗi sai , nhưng trong tình yêu có lẽ đấy chính là điều hiển nhiên ….
    Yêu , sẽ có hạnh phúc , có đau khổ , cả anh dịch lẫn Phi ở đây ai cũng có lỗi sai của riêng mình …
    Mong một cái kết KE.( vì mình chưa đọc QT , đợi bản dịch của bạn thui à )
    Đợi chương mới của bạn …
    Ngày lành *ôm hôn *
    * bỏ đi *
    * quay lại *
    Cố gắng dịch nốt phiên ngoại Lương mang Mang nha bạn ..
    *hun gió * bibi

  8. thực sự khâm phục tốc độ của các bạn editor*tung hoa*
    dĩ nhiên là fangơn lòng tham k đáy 1 ngày 1 chương vẫn cảm thấy k thỏa mãn, phải vào wp của các bạn trên dưới chục lần, đọc đi đọc lại :”>:”>:”>~

    :”D
    cảm ơn vì đã dịch 1 bộ đam mỹ xuất sắc ntn X”3~
    trong 3 bộ các bạn dịch , mình thích nhất là Ràng buộc *:’X*
    kể cũng lạ ,trc h mình chẳng thèm đọc truyện hiện đại ,Lưỡng mang cùng Cẩu nô đúng gu nhược luyến tàn ,cung đình mà mình thích , nhưng 2 bộ đó thực sự k để lại chút ấn tượng sâu sắc nào trg lòng mình hết = =”~
    Chỉ có Ràng buộc là ….*tung hoa*
    *chời ơi~ mình lại lên cơn fangơn rồi =))))~ngày ơi nhanh nhanh để lại đc đọc chap kế nào ~~~*

  9. Nếu nói hận Kỳ Dịch thì có lẽ không bởi tôi thấy Kỳ Dịch cũng đau lòng quá mức rồi. Nhưng với Huyền thì thực sự cảm thấy đau xót không tả xiết.
    Thương Huyền Phi vô cùng…. “yêu tại sao không biết từ bỏ cơ chứ “, nói thật dễ nghe. Là một người bình thường thôi, bạn sẽ vì yêu một người mà bất chấp tất cả sai lầm của người đó, dù là giết người cướp của cũng vẫn ủng hộ, cùng người đó làm chứ? Thế thì những bậc cha mẹ vì con mình phạm tội mà khuyên con cái ra đầu thú hoặc khi bị nghiện thay vì che dấu mà lại đem con gửi đi cai nghiện đều là cha mẹ độc ác cả rồi.
    Là người bình thường còn không nỡ giết người như vậy, là một cảnh sát mà theo như truyện đã nói :”là lý tưởng cả đời của Huyền Phi”, từ bỏ hy sinh không biết bao nhiêu để làm cảnh sát lại có thể chỉ vì hai chữ “tình yêu” mà rũ bỏ hết luân thường đạo lý hay sao? Nói những người ở Tung Hoành bị chết rất nhiều, vậy những đồng nghiệp của Phi, có người rất trẻ, mới kết hôn hay có con còn nhỏ, chết chắc là đáng kiếp?

    Chỉ riêng việc sau khi hoàn thành chức trách, anh ấy đã tự làm khổ mình, còn nghĩ nếu được chết trong tay của Dịch để trả ân tình đó. Với tôi, vậy cũng đủ để thấy anh ấy yêu Dịch đến mức nào rồi. (Bởi thực tế nếu không yêu thì cứ khơi khơi mà tiếp tục sống và làm việc thôi, cùng lắm vẫn lừa một tổ chức xã hội đen, lợi dụng tin tưởng của bọn chúng để phá án, đầy vụ án như vậy, chả có gì ray rứt cả).
    Nếu nói có lỗi, Phi chỉ có lỗi duy nhất với Dịch thôi, và lỗi này không phải vì anh ấy đã làm sai mà vì anh ấy đã gạt người mình yêu. Chỉ như vậy thôi.
    Chẳng qua thấy có những bạn lại nói “hận Huyền Phi” nên mới đau lòng mà viết vậy thôi. Ba của bạn tôi trước đây cũng đã hy sinh như vậy, chỉ là bạn của cậu ấy còn thấy đau lòng, là đồng nghiệp, là người thân còn cảm thấy thế nào, huống hồ tất cả đều vì một chữ “chính” mà cống hiến. Nếu không thể hiểu thì cũng đừng nghĩ đến “hận”.

    Truyện thực sự rất hay, tôi đã đọc 1 lèo luôn đấy, cảm ơn Moonie đã làm bộ này nhé. Cảm ơn nhìu nhìu lắm *ôm hôn chụt chụt*…sẽ theo bạn và “Ràng buộc” đến cùng.

  10. Pingback: [Danmei] Ràng buộc « Zipp&Luv

  11. Pingback: Ràng buộc | groupyaoi

  12. Đọc câu cuối của Moonie thì thật lòng mình muốn nói mình dù sao vẫn cảm thấy thương cảm Kì Dịch hơn. Kiểu như hai người gây tổn thương cho nhau rồi thì xem như huề. Đau đớn của cả hai cũng chẳng thua kém nhau. Chuyện nhục nhã, thực sự rất đáng sợ rồi cũng sợ, hận, ghê tởm nhưng thời gian qua đi cũng còn là chút gai trong người thôi, huống hồ HHP còn có KD yêu thương hết lòng. So ra KD vừa đau lòng, vừa cực khổ, lại mất đi anh em thân thích, lại nhận lấy ủy khuất cho dù đó là tự biên tự diễn nhưng dù sao thì ~~~ mình cũng muốn nói một tiếng ủng hộ KD. Nếu có thể từ đầu hướng mọi chuyện đi theo hướng khác thì tốt biết mấy, HHP có thể cố khuyên ngăn KD không làm những việc không mấy xấu này mà ~~~
    *rên rỉ* là một mảng đau lòng ~~
    Cám ơn Moonie đã edit truyện thật hay 💗
    *ôm ôm* – thật sự cần một cái ôm an ủi 😿 đau lòng quá mà 😿😿

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s