Ràng buộc – chương 20

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Chương 20

Trời dần tối sầm xuống.

Không khí u ám, nặng nề đè lên cả thế giới.

Trăng lạnh thoáng lộ ra một chút ánh sáng, mây đen lại nhanh chóng kéo tới che lấp đi. Trời đất nhất thời sa vào trong một mảng hắc ám, tĩnh mịch như một cỗ quan tài cực lớn, từ từ khép lại rất đáng sợ.

Hàn Huyền Phi vẫn ngơ ngác ngồi bên cửa sổ, hai tay nắm chặt vạt áo mình, giống như một tượng gỗ …..

Hắn rất sợ …….hắn sợ có người đến, đưa hắn đi, lại bị lăng nhục! Hắn thà bị đánh chết, thà bị hình pháp tàn khốc hành hạ đến chết, cũng không muốn bị nhục nhã!

Hắn rất muốn chết ……..rất muốn chết!

Chết rồi, thì không cần sợ loại lăng nhục đó khi nào thì lại đến …… cảm thấy tất cả tôn nghêm đều bị lôi đi trong đau đớn!

Cạch một tiếng, ánh sáng chiếu vào trong gian phòng. Hàn Huyền Phi sợ sệt ngẩng đầu, dùng tay che ánh sáng đến đột ngột, một lúc lâu mới nhìn rõ, người đang lặng lẽ đứng ở đó.

Kỳ Dịch!

Hàn Huyền Phi sợ đến gần như nhảy dựng lên.

Phải không, có phải là lại đến dùng cách gì đó để vũ nhục ta không? Lại muốn, lại muốn …….trong đầu toàn là nỗi sợ hãi, không thể cảm nhận được bất cứ thứ gì khác. Hàn Huyền Phi kinh hãi mở mắt, tuyệt vọng nhìn Kỳ Dịch từ từ tiến lại gần …….

Tất cả đều thay đổi rồi, người nam nhân soái khí tâm cao khí ngạo lúc đầu, đã biến mất không còn thấy được chút nào nữa. Lúc này chỉ có người đang phát run co vào trong góc, yếu đuối như vậy, yếu đuối đến xa lạ …..khiến người ta phải đau lòng như vậy ……

Kỳ Dịch cảm thấy một luồng chua chát rất nồng tan ra trong tim …..Kỳ Dương nói không sai, bộ dạng này, chết đối với hắn mà nói, ngược lại là một chuyện tốt!

Giết hắn đi …….

Sao có thể nhẫn tâm như vậy, nhẫn tâm thấy hắn như thế này ….

Nuốt xuống sự chua xót cay đắng trong lòng, Kỳ Dịch đem cái li trong tay đặt lên trên bàn. “Ngươi không phải rất muốn chết sao? …….Đây là li nước có thuốc độc, ngươi uống rồi sẽ chết thôi!”

Nghe thấy chữ chết, Hàn Huyền Phi nhạy cảm lập tức thẳng người lên, nhìn li nước đó …….Hắn không tin sự việc lại đơn giản như vậy, không biết Kỳ Dịch lại muốn giở trò gì! Hàn Huyền Phi nghi hoặc nhìn Kỳ Dịch, lại trĩu mắt xuống …..

Kỳ Dịch ngồi lên sofa, dùng âm thanh rất mệt mỏi nói: “Bỏ đi, ta cũng không muốn hành hạ ngươi nữa. Sự việc sẽ kết thúc như thế này, ngươi chết rồi, ta cũng được giải thoát.”

Hàn Huyền Phi bán tín bán nghi nhìn Kỳ Dịch một lần nữa, thấy Kỳ Dịch thần tình âm u, nhắm mắt dựa vào sofa, giống như không muốn nhìn hắn …..

Là thật đó!

Đầu Hàn Huyền Phi dần dần minh mẫn lên ……

Là thật! Ta thật sự có thể chết rồi!

Tất cả đau khổ đều có thể kết thúc rồi! Sẽ không còn những loại lăng nhục đáng sợ chờ mình nữa! Tất cả, tất cả đều có thể kết thúc rồi! Hàn Huyền Phi kích động đến nước mắt cũng sắp rơi xuống rồi.

Không biết khí lực từ đâu toát ra, để hắn bò rất nhanh đến bên bàn trà, dùng đôi tay vẫn luôn run rẩy, bưng cái li đầy nước đó ……

Đôi tay run một cái, nước trong li bị dao động. Hàn Huyền Phi khẩn trương —-không biết nước có đổ ra chút nào không, có ảnh hưởng đến hiệu quả không …..

Nhất thiết không thể để nước đổ ra! Nhất thiết không thể …..

Hắn tận hết khả năng mới giữ được hơi thở ổn định, trong lòng luôn lặp lại, làm cho bản thân đừng quá kích động …..hai mắt hắn nhìn chằm chằm vào mặt nước, rất cẩn thận dùng hai tay bưng cái li, thận trọng kê lên miệng ……

Quá tốt rồi! Quá tốt rồi! Cuối cùng có thể chết rồi!

Thật sự rất tốt …..

Dường như trước giờ chưa từng cảm thấy thoải mái như thế này, cơ thể lâng lâng, giống như hoa lan mềm mại bay trên không trung ….

Trong phút chốc trước khi đổ nước vào, Hàn Huyền Phi đã cười! Hắn thật sự cảm thấy rất vui mừng! Cuối cùng đã kết thúc rồi! Sẽ không có bất kì đau khổ nào nữa …….

Kỳ Dịch không dám tin vào mắt mình …..

Hắn thấy Hàn Huyền Phi cười rồi ……

Không phải là nụ cười khó hiểu, là một nụ cười chân chính! Giống như mây đen qua đi, ánh mặt trời xán lạng chiếu xuống mặt đất đóng băng, sáng rực khoan khoái!

Kỳ Dịch khóc rồi!

Hắn nhảy lên, một phát đánh đổ cái li đó!

Cái li rơi vỡ trên mặt đất, phát ra tiếng giòn vang, những mảnh thuỷ tinh vỡ tan nước chảy tràn ra, dưới ánh đèn, phát ra một tia sáng huyền bí …….

“Không! Không! Ngươi đừng mơ! Ta sẽ không để ngươi chết đâu, ngươi từ bỏ đi! Ta sẽ không cho ngươi được lợi đâu! Ta sẽ quấn lấy ngươi cả đời này!” Kỳ Dịch rơi nước mắt, gào đến khàn cả giọng. Hắn một cước đá Hàn Huyền Phi ngã xuống đất, nộ khí đùng đùng lao ra khỏi phòng.

“Lưu Minh Viễn, vào phòng thu dọn đi!”

Hàn Huyền Phi bị đá nằm rạp trên đất, ngơ ngác nhìn vệt nước tứ tán, khóc đến không còn nước mắt …..mặc cho người ta kéo hắn lên, đặt lên giường. Hắn chỉ động một cái nhìn về phía trước, giống như một người đã chết …..

Thu dọn xong những mảnh thuỷ tinh vỡ, lau đi vệt nước, tắt đèn, khép cửa lại, Lưu Minh Viễn nhẹ chân nhẹ tay đi ra ngoài …..

Rất lâu Hàn Huyền Phi mới động một cái, kéo chăn xuống, đưa tay đến trước mặt …..một mảnh thuỷ tinh vỡ sắc nhọn loé lên lên một tia sáng, màu xanh u ám ….

Hàn Huyền Phi xem mảnh thuỷ tinh đó như bảo bối nắm trong tay, dán chặt lên ngực …….Hắn lại mở tay ra, tinh tế nhìn mảnh vỡ phát ra tia hào quang …….Hắn sao từ trước giờ không phát hiện ra, thuỷ tinh vỡ, dưới ánh trăng yếu ớt, lại chiếu ra một màu sắc đẹp như vậy ……

Hắn lộ ra một tia tiếu ý, rất nhạt, mang theo hi vọng, và một chút nhẹ nhõm …..

Chỉ có cách này! Chỉ có cách này có thể làm mình chết đi! Ông trời, ông phù hộ ta được không? Để ta có thể thành công! Để ta chắc chắn chết đi!

Ông trời phù hộ!

Hàn Huyền Phi rất thành kính tâm niệm.

Có người sắp vào rồi! Hàn Huyền Phi lập tức không để lộ dấu vết đem mảnh thuỷ tinh giấu dưới gối, nhắm mắt lại. Hắn biết đó chỉ là người đến kiểm tra hắn theo giờ. Người đó quan sát Hàn Huyền Phi một lát, lấy tay hắn ra khỏi chăn, không phát hiện được chuyện gì khác thường, liền đi ra.

Chờ người đó vừa đi, Hàn Huyền Phi lập tức thả lỏng thở hắt ra, chậm rãi đưa tay xuống gối, lấy mảnh thuỷ tinh ra ……

Hắn đưa tay lên cổ …….

Chỉ có cách này thôi!

Để chúng ta cược thời gian đi!

Hắn cắn chặt răng, xuất ra tất cả sức lực, dùng mãnh vỡ sắc bén đó, kiên quyết cắt vào động mạch ở cổ của mình!

……….

Kỳ Dương chạy vội vào trong bệnh viện.

Khi nhìn thấy Kỳ Dịch ngồi trước phòng phẫu thuật, ngước gương mặt trắng bệch nhìn mình, Kỳ Dịch xém chút đã ngã xuống đất.

Kỳ Dương mở to miệng hít lấy không khí, nhìn thấy ánh đèn “Đang phẩu thuật”, đi đến bên cạnh Kỳ Dịch, đem hắn ôm vào lòng.

Vừa nghe được tin Hàn Huyền Phi tự sát, hắn đã vội vã chạy như bay đến đây. Hắn sợ Hàn Huyền Phi xảy ra chuyện gì, Kỳ Dịch tâm tình cực kì bất ổn, sẽ làm ra chuyện gì đó.

“Không sao rồi. Có một bác sĩ vừa ra đã nói, vì được phát hiện kịp thời, sẽ không xảy ra vấn đế lớn lắm đâu. Họ sẽ rất nhanh trở ra đây thôi.”

Ngữ khí của Kỳ Dịch bình tĩnh, ngược lại làm cho Kỳ Dương cảm thấy một luồng hàn khí tự tận tâm can xông lên. Hắn thả lỏng hai tay, bất an dò xét biểu hiện của Kỳ Dịch.

Kỳ Dịch lộ ra một nụ cười chua xót với Kỳ Dương: “Ta cũng không sao, anh đừng lo lắng.” Tiếng của hắn rất nhẹ, nhưng trong ánh mắt có sự kiên định!

“………Chờ hắn tỉnh lại, ta còn phải chăm sóc hắn nữa, sao có thể xảy ra chuyện gì được.”

Hắn xoay đầu, không nhìn vẻ mặt lo sợ của Kỳ Dương nữa ……không khí như dừng lưu động, nặng nề khiến người ta không thở nổi.

“Lúc đó, nhìn thấy hắn nằm trong vũng máu, ta thật sự tưởng hắn đã chết rồi …..mặt hắn trắng như vậy, sờ không thấy mạch đập nữa.” Kỳ Dịch mất đi nụ cười trên mặt. “Cho dù ta ấn vết thương lại, nhưng máu vẫn phun ra rất nhiều, ta cũng gấp đến sắp phát điên! Ta nghĩ hắn sẽ chết chắc!”

“Lúc đó ta rất sợ! Cực kì sợ! Ta sợ hắn sẽ chết như vậy, ta sợ sẽ không còn nhìn thấy hắn mở mắt ra nữa …..khi ngồi chờ ở đây, ta mới dần dần không sợ nữa. Sợ cái gì chứ? Sợ hắn chết sao? Sợ mất đi hắn sao?“

“Chuyện này có gì đáng sợ? Hắn chết rồi, ta sao có thể sống tiếp được? Ta cũng chết đi, thì làm sao cảm nhận được nỗi đau mất đi hắn?”

Kỳ Dương kinh hãi thất sắc: “Tiểu Dịch, sao ngươi có thể nghĩ như vậy? Ngươi, ngươi ……”  Hắn đau lòng đến không thể nói tiếp, hai tay ôm chặt đầu, ngồi xụi lơ trên ghế.

May mắn! May là Hàn Huyền Phi không chết! May là hắn không chết!

Kỳ Dương sợ đến nỗi trong lòng bàn tay toàn là mồ hôi! Toàn thân mềm nhũn một chút sức lực cũng không có ……

“Trong giây phút ta thấy hắn nằm trong vũng máu, ta đã hiểu, ta vốn bỏ không được hắn! Ta vẫn luôn lừa dối bản thân, luôn tự nói với mình, ta có thể không cần có hắn ……

Nhưng ta sai rồi! Ta yêu hắn, yêu đến bản thân không biết phải làm sao! Sau này ta không cần nghĩ gì nữa, ta phải chăm sóc cho hắn, ở bên cạnh hắn!”

“Nhưng hắn …..”

“Ta biết, hắn nhất định là hận ta đến chết! Nhưng ta không quan tâm! Ta không quản hắn có yêu ta không, có hận ta đến chết hay không! Tóm lại ta sẽ không buông hắn ra, ta phải vĩnh viễn ở cùng hắn!”

Trên mặt Kỳ Dịch loé lên một tia sáng đã mất đi từ lâu, làm cả người hắn hiện lên thần sắc hồng hào. Tất cả những chán nản trước đây, tất cả u ám đã bị quét sạch, hắn đã khôi phục lại bộ dạng bá đạo và tự tin quen thuộc trước mặt Kỳ Dương.

Kỳ Dương không biết mình nên mừng hay nên lo lắng, trong đầu đã rối lên, ngớ ra nhìn Kỳ Dịch.

“Anh, xin lỗi ……” Kỳ Dịch thu hồi ánh mắt nhìn nơi xa, bất an nhìn Kỳ Dương không lên tiếng. “Ta làm khó anh rồi ……”

“Đừng nói vậy …….” Kỳ Dương chua xót nhìn Kỳ Dịch, trong nửa năm này đã gầy đi rất nhiều.

“Ta có lỗi với những huynh đệ đã chết, và những huynh đệ bị giam trong tù! Có lỗi với tất cả huynh đệ đi theo ta! Ta là một người vô dụng, ta không xứng làm đại ca của bọn họ, ta có lỗi với bọn họ!

………Ta, ta muốn lui ra khỏi Tung Hoành!”

Hắn dùng tay ngăn không cho Kỳ Dương nói.

“Sau này, ta chỉ muốn an phận làm một người dân bình thường  cùng hắn trải qua những ngày tháng bình thường ……” Hắn giữ bả vai Kỳ Dương, tựa đầu lên. “Xin lỗi, anh, ta làm anh thất vọng rồi, anh có tha thứ cho ta không? Ta biết anh sẽ tha thứ cho ta ……”

Kỳ Dương sờ lên đầu hắn, thờ dài: “Sao ta có thể trách ngươi! Chỉ là ngươi phải nghĩ cho thật kĩ!”

“Ta đã nghĩ rất kĩ càng rồi! Ta quyết định rồi!”

Thấy thần tình Kỳ Dịch quyết liệt như vậy, Kỳ Dương không còn gì để nói. Trong lòng hắn hiểu, nếu Hàn Huyền Phi chết đi, cũng sẽ bức Kỳ Dịch đến đường cùng!

Thấy Kỳ Dịch đau khổ như vậy, thấy bộ dạng hiện tại của Hàn Huyền Phi, Kỳ Dương từ lâu đã không còn hận nữa!

Bây giờ hắn chỉ biết, hắn không thể mất đi đứa em trai duy nhất này! Cho dù muốn hắn làm gì, hắn cũng bằng lòng! Hắn không thể mất đi Kỳ Dịch!

Nhưng sự việc có thể thuận lợi không?

Cá tính kịch liệt của Hàn Huyền Phi, bị làm đến như vậy, sao có thể tha thứ cho Kỳ Dịch?

Lấy tình cảm của Kỳ Dịch đối với các huynh đệ, hắn làm sao mà có thể không bận tâm về cảm nhận của các huynh đệ? Nếu không được sự tha thứ, Kỳ Dịch sao có thể thoát khỏi áy náy đè nặng trong lòng?

Trước mắt Kỳ Dương như có một bóng đen, dần dần áp xuống, hơi lạnh thấu xương, từng chút từng chút tràn vào trong cơ thể hắn, làm toàn thân hắn lạnh lẽo.

Hắn không khỏi run lên một trận, hai tay ôm chặt Kỳ Dịch, không dám buông lòng một chút. Hắn sợ sẽ có một ngày, trong vòng tay này sẽ trống rỗng, hắn sẽ không còn được ôm đứa em trai thân yêu này nữa ……

………..

Tối quá! Một mảng đen kịt! Tại sao lại như vậy? Ta đang ở đâu?

Đúng rồi, ta đã tự sát! Ta đã cắt động mạch của mình!

Ta đã chết chưa?

………..

Hàn Huyền Phi đột nhiên mở mắt ……trước mắt là một mảng màu xanh và êm ái! Hắn miễn cưỡng định thần lại, nhìn kĩ hoàn cảnh xung quanh ……

Phòng bệnh!

Chưa chết!

Ta chưa chết!

Ta thật sự chưa chết!

Tại sao!

Tại sao ông trời cũng không cho ta chết! Tại sao bất công với ta như vậy!

Tại sao? Tại sao …….

……..Tại sao ngay cả ông trời cũng đứng về phía của người đó!

Còn muốn ta bị lăng nhục như thế nào nữa? Còn muốn dày vò ta như thế nào mới đủ? Tại sao hắn không cho ta chết! Tại sao chứ?

Những cảnh sát chìm khác khi bị bắt, không phải đều bị giết hay sao? Vì cái gì mà đến bây giờ vẫn không giết ta?

……..Dùng cách đó để làm nhục ta! Tại sao phải dùng cách đó để cướp đi tất cả tôn nghiêm của ta? Tại sao ngay cả việc để ta chết như một người đàn ông, như một con người cũng không được!

Hắn muốn làm sao mới chịu buông tay?

Kỳ Dịch!

Ngươi muốn sao mới giải được hận? Mới chịu giết ta?

Tại sao phải đối xử với ta như vậy ……..

……….

Hàn Huyền Phi mặt đẫm lệ, hận đến nỗi như có một khối lửa đang rạo rực trong lồng ngực, thiêu rụi tất cả cảm giác của hắn! Chỉ có hận! Chỉ có hận!

Nộ hoả mãnh liệt làm hắn vũng vẫy ngồi dậy, đưa tay phải qua, đem cây kim truyền dịch ghim trong tay trái rút ra …..

Là vì gương mặt này sao?

Gương mặt này sao!

Hắn không nghĩ ngợi gì, dùng cây kim đó đâm vào một bên má mình, xuất toàn lực kéo xuống ……

Được một chút thì kim gãy đi, hắn cũng không bận tâm, vẫn liều mạng dùng cây kim gãy đó đâm vào, cố sức rạch xuống!

Kỳ Dịch vừa được bác sĩ kêu vào để giao phó sự tình, thì nghe thấy trong phòng phát ra tiếng động, hắn vội vã xông vào, đã thấy hành động tự tàn phá của Hàn Huyền Phi!

Kỳ Dịch giật lấy cây kim trong tay Hàn Huyền Phi  cố sức áp hắn xuống giường.

Bác sĩ và y tá đều chạy vào, thấy Hàn Huyền Phi kích động như vậy liền tiêm cho hắn một liều thuốc mê, để hắn ngủ mê đi.

Da thịt trên mặt bị cào rách ra, kim gãy vẫn còn ở trong, các bác sĩ vội vàng lấy phần kim gãy ra, rất thuần thục khâu lại vết thương, rồi đi đến chỗ Kỳ Dịch đang quì ở trước giường.

“Không sao, những vết thương này đều có thể chỉnh hình. Sau khi khỏi, sẽ không nhìn thấy chút gì.”

“Không cần …….” Kỳ Dịch chậm rãi lắc đầu “Cứ để hắn như vậy ……”

Bác sĩ rất kinh ngạc nhún nhún chân mày: “Khuôn mặt đẹp như vậy, thật đáng tiếc.”

Kỳ Dịch nắm tay Hàn Huyền Phi, rất dịu dàng nhìn bên mặt bị thương của hắn …..

“Có sao đâu? Cho dù hắn biến thành như thế nào đi nữa, ta đều cảm thấy hắn là người đẹp nhất …….”

Đêm dài đằng đẳng, trong phòng bệnh yên tĩnh chỉ nghe thấy tiếng dụng cụ y khoa phát ra rất khẽ.

Kỳ Dịch ngồi bên giường Hàn Huyền Phi, si dại nhìn khuôn mặt ngủ say của hắn. Hàn Huyền Phi trong khi ngủ, trên mặt không có đau khổ và sự sợ hãi, rất bình thản, yên tĩnh, giống như một thiên sứ bị tổn thương, yếu ớt làm người ta phải thương tiếc.

“Khờ quá ……”  Kỳ Dịch thương xót nói: “Ngươi cho rằng ta chỉ thích bề ngoài của ngươi thôi sao? Ta sẽ cho ngươi biết, vô luận ngươi trở thành thế nào, ta đều yêu ngươi …….”

“……..Xin lỗi ……Ta đã tổn thương ngươi nặng như vậy, ta biết ngươi nhất định là rất hận ta ………

Ta không vọng tưởng ngươi sẽ tha thứ cho ta! Nhưng cho dù ngươi có bằng lòng hay không  ta cũng sẽ ở cùng ngươi! Cùng ngươi cả đời này! Ta dùng cả đời này của ta để chuộc tội với ngươi! Chờ ngươi tha thứ …….

Ta cũng sẽ không tổn hại ngươi nữa! ……..Bảo bối ta yêu nhất …….

Ta yêu ngươi!”

Advertisements

26 responses »

  1. Thật sự mà nói ta không thể nào chấp nhận việc Kỳ Dịch không chỉnh hình những vết sẹo trên mặt Huyền, dù hắn làm như vậy cốt để chứng minh hắn ko yêu Huyền chỉ vì vẻ bề ngoài nhưng cách làm như vậy khiến ta phẫn nộ vô cùng, ta ghét Kỳ Dịch nhất vì chuyện này. Hắn có nghĩ đến việc sau này, Huyền của hắn vừa tàn phế vừa đầy sẹo hay không, lúc đó Huyền làm thế nào để không cảm thấy tự ti? Ghét Kỳ Dịch, hận Kỳ Dịch, mún giết Kỳ Dịch, ko biết bảo vệ bảo bối của mình huhuhu…~

  2. *huhu* trời ơi ác quá a >”>> đau thương là tất yếu… ko phải chỉ iu nhau là có thể đem đến cho nhau hạnh phúc đâu ? Sao cứ chọi đau thương vào nhau chan chát thế kia ?
    Cứ tái diễn như vậy, liệu cuối đường sẽ còn lại gì !?

    *ôm bự* tình iu to lớn của tôi 🙂
    .
    .

    mà nhìn hình minh họa 2 anh trông thật xứng ghê nơi ta 🙂

  3. Nguoi` ta noai’ a~ “thuong nhau lam .can’ nhau dau” co’ the~ ap’ dung trong truyen nay`. Zay la` truyen nay` bat’ dau` dien~ bien’ tot’ roi` day! Dau` tien vi` yeu woa’ nen thanh` han, con` now han woa’ thanh` YEU. aaaaaa con` 8 ngay` nua~ moonie ty~ ty~ oi! *chaj zo^ chaj zo^*

  4. *lau nước mắt*…..thảm quá đi mà… *khóc sướt mướt*, tại sao cứ yêu nhau lại phải làm cho nhau đau khổ tới như thế…..Buồn quá, thương Dịch ca, Phi ca…. buồn thê thảm,.. cầu mong Phi ca, tha thứ cho Dịch ca.. rồi thế nào cũng được,.. chứ vẫn còn yêu mà phải hận nhau thế này thì… Ôi… *thê thảm*..
    P.s: Cảm ơn chị nhiều lắm…

  5. không biết dùng từ gì để miêu tả cảm xúc lúc này
    phức tạp quá, nói đau lòng là không đủ
    khó chịu quá
    bức bối
    bực bội
    không chịu được
    đối với Kỳ dịch ta cũng không biết dùng từ gì để rủa xả cho hết
    ích kỉ
    THẬT NGU XUẨN NGU XUẨN NGU XUẨN

    TỨC CHẾT TA MÀ

  6. Sao lại ko phẫu thuật chỉnh hình chứ…

    Thật ra mình thấy Phi chết bây giờ là tốt nhất, xong Dịch chết nữa thế là đẹp đôi. Mình ko thích níu kéo xong là khổ ơi là khổ, nhục ơi là nhục thế này…

    Lúc đọc cái đoạn “con người cao ngạo ấy đã biến mất giờ chỉ còn ng yêu đuối” mình hận ko thể lao vào bóp chết cả lũ đấy luôn. 😐

  7. Mà đồng bọn cảnh sát của a Phi cũng hay nhỉ? Thấy nhân vật xuất sắc, lập công lớn như anh biến mất vài tháng mà cũng ko tới cứu? Rồi là lúc anh bị Dịch bắt thì dễ ợt, chả cho ai đi bảo vệ anh là sao?? TỨC!!!!!!!!!!

    • Cảnh sát tưởng bọn người Kỳ Dịch trốn ra nước ngoài rùi , nên đâu cần bảo vệ Huyền Phi chi , với lại bản thân bé Phi là cảnh sát cũng ko muốn ai bảo vệ đâu . Rồi thì Kỳ Dịch bất ngờ ở đâu xông ra bắt em đi , mang qua tận Nhật Bản cảnh sát có muốn tìm chắc cũng ko dễ.

      Mà quả thật là đọc mấy chương này chỉ muốn bé Phi chết đi cho rồi , tàn phế , nhục nhã , mặt lại mang sẹo ( hận nhất Kỳ Dịch là việc này )

  8. Haizz tai. kai’ Unikey nha` em co’ zan’ de` zoi’ lai em cg~ lazy viet’ dau’ woa’ .Ku’ viet’ theo kiu~ chat chit’ the` nay`. Haizz ra thi tap lam` van ma` viet’ kiu~ nay` ………….

  9. Lần đầu ta thấy nàng Vũ nói hai chữ huhu ^^”

    Truyện này đọc thực thỏa mãn nga, mắt ta hơi cay, có điều không khóc nổi. Chỉ biết tiếc thương thôi. Dịch ca, ta hiểu nỗi lòng của ngươi, nhưng, ngươi quá ngu ngốc. Đồ ngốc!!

    Từng câu từng chữ như vẽ lên một màn kịch sinh động, như ta là người chứng kiến, như ta đang đứng đó, nhìn thấy cảnh tượng đó. Có lẽ đại bộ phận ai cũng giống như ta, thế nhưng nó quá thực… khiến ta… dù rất thích ngược… nhưng… phẫn nộ.

    Đa tạ..

  10. Trời ơi! khiến ta đau đến chết mất thôi

    Sao đau khổ như vậy

    Ta hận Dịch ca

    Nhưng

    ….

    Trong lòng ta tràn đầy thống khổ

    Phải thêm bao nhiu đau khổ nữa mới có thể hạnh phúc đây?

  11. mình thấy tội cho Dịch ca va Huyền wá.Huyền ko sai khi làm tròn chức trách của một người cảnh sát nhưng đứng trong hoàn cảnh của Dịch ca thì thật sự rất đau.vừa hận vừa yêu lại vừa ko nhẫn tâm.Dich ca hành hạ Huyền thì cũng như đag hành hạ mình.Huyền đau bao nhiêu Dịch ca dau bấy nhiêu.Thật sự Dịch ca đau đến phát điên gồi.hu hu …..

  12. Pingback: [Danmei] Ràng buộc « Zipp&Luv

  13. Pingback: Ràng buộc | groupyaoi

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s