Ràng buộc – chương 18

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Chương 18

Trôi dạt giữa ánh sáng và bóng tối, trong mê loạn cảm thấy một ánh nhìn bức nhân, cố chấp  kéo thần trí hắn lại, từ từ rời khỏi thế giới màu đen.

Hàn Huyền Phi khẽ mở mắt, một ánh đèn loá mắt, làm hắn rất không thoải mái mà nhíu mày lại, một tiếng khẽ vang lên, ánh sáng biến mất, hắn cảm thấy đỡ hơn nhiều, lại nhắm mắt lại.

Nhưng ánh mắt đó vẫn áp sát hắn không buông, giống như rắn độc, vươn chiếc lưỡi rất dài, lượn quanh mặt hắn —- mang theo cái chết, mang theo oán hận …….

Hàn Huyền Phi không thể không mở mắt ra, nương theo ánh trăng sáng bên ngoài, nỗ lực tìm kiếm nơi phát ra ánh nhìn đó …..

Kỳ Dịch!

Trong lòng dâng lên một sự vui sướng lại bị ánh mắt mù mịt kia làm cho kinh hãi, ánh mắt hàn ý thấu xương kia làm Hàn Huyền Phi trở về với thế giới hiện thực, tâm hắn đông lại.

Hắn trĩu mắt xuống, không muốn nhìn ánh mắt làm toàn thân hắn phát lãnh.

“Ngươi biết tình hình hiện tại của ngươi không?“ Ánh mắt và âm thanh lạnh lùng truyền đến: “Xương cốt toàn thân ngươi đều gãy hết rồi. Tuy bác sĩ đã tận tình nối lại, còn gắn rất nhiều thanh thép vào trong cơ thể ngươi, nhưng ngươi cũng sẽ không thể giống như trước đây nữa.”

Hàn Huyền Phi trong lòng run lên, ngước mắt nhìn Kỳ Dịch phía trước.

“Ngươi không thể chạy nhảy nữa, ngay cả đứng lâu và đi đứng đều khó khăn. Nếu khôi phục tốt, có lẽ có thể từ từ di chuyển được mười mấy phút, những chuyện như tắm rửa, thay quần áo, đối với ngươi mà nói, cũng là chuyện rất khó làm được ……”

Kỳ Dịch lạnh lùng nhìn Hàn Huyền Phi thần tình mông lung, cúi người xuống, để ánh mắt của hắn nhìn thẳng vào người mình. Hắn nhìn thẳng vào mắt Hàn Huyền Phi, nhỏ tiếng nói từng chữ từng chữ: “Ngươi tàn phế rồi! Từ nay về sau ngươi sẽ giống như một phế nhân, chuyện gì cũng không làm được!”

Đôi mắt thờ thẫn đó động một cái, khi Kỳ Dịch còn chưa kịp nắm bắt được thứ gì, đôi mắt đó lại trở về một mảng tĩnh mịch. Đôi mắt đó vẫn trong như nước, nhìn Kỳ Dịch gần trong gang tấc, gần như không chớp mắt. Giống như hồ nước trong đêm khuya, tâm tư lay động khó hiểu …..

Rất đẹp, giống như mê hoặc hút người ta vào. Kỳ Dịch ngơ ngác nhìn, môi khẽ run lên, muốn đặt xuống đôi môi cong kia …….

“Chát!“ một tiếng vang lên, Kỳ Dịch hung hãn tát một cái, đánh mặt Hàn Huyền Phi lật qua một bên. Cơ thể thẳng đứng hơi thở có chút gấp gáp, hung tợn trừng nhìn Hàn Huyền Phi.

“Để ta cho ngươi biết tên phế vật như ngươi có thể làm được gì!”

Kỳ Dịch kéo tấm chăn che khuất hạ thân của Hàn Huyền Phi ra, để chỗ kín đáo nhất của hắn lộ ra dưới ánh trăng.

“Ngươi chỉ có thể bị người ta làm!“

Hắn không thấy mặt Hàn Huyền Phi đỏ lên, kéo dây kéo quần mình xuống, không làm bất cứ động tác chuẩn bị nào, đã động thân mà vào. Đập vỡ lớp bột thạch cao mở chân hắn ra, để tiện cho vật thể to lớn của Kỳ Dịch tiến vào, trực tiếp đâm vào nội thể nhỏ hẹp khô khốc của Hàn Huyền Phi.

Khuôn mặt đỏ ửng của Hàn Huyền Phi lập tức chuyển thành trắng thảm, mồ hôi từ trán tuôn xuống. Toàn thân không thể cử động, chỉ có thể tê liệt trên giường, mặc cho Kỳ Dịch phát cuồng xâm phạm cơ thể, mặc cho Kỳ Dịch chà đạp mình …..

Nội bộ mềm mại đã bị mở ra điên cuồng, nhiệt hoả dâng trào va chạm bên trong, hung khí đáng sợ đó như muốn phá nát hắn, khiến bụng hắn đau đớn như bị cắt.

Máu chảy ra, hắn dường như nghe thấy tiếng hạ thể của mình bị rách ra …..Hàn Huyền Phi đang hư nhược vốn không thể chịu nổi sự dày vò này, dần dần chìm vào hôn mê ……

Một cơn đau thình lình ập tới, khiến Hàn Huyền Phi không khỏi kêu lên đau đớn, chỉ một lát đã từ nửa hôn mê mà tỉnh lại.

Kỳ Dịch chìm đắm trong cơ thể Hàn Huyền Phi một lát thì đã cứng lại, vội vàng dùng tay kéo chân Hàn Huyền Phi ra …….Hàn Huyền Phi đau đớn thở hổn hển, kinh hoảng nhìn mặt Kỳ Dịch …….một nụ cười khó nhận thấy xẹt qua, Hàn Huyền Phi nhắm mắt lại, lẳng lặng chờ Kỳ Dịch công kích tiếp.

Kỳ Dịch gần như thở dốc, lại lần nữa thô bạo xông vào thông đạo đã bị thương kia, nhìn đôi mày đẹp đó nhíu lại.

Hắn hận bản thân mềm yếu!

Giống như sắp phát tiết toàn thân nộ hoả, hắn như phát điên, càng thêm mãnh liệt làm nhục người dưới thân …….

Đêm lạnh như nước, ánh trăng sáng tỏ treo trên bầu trời ……Kỳ Dịch đột nhiên nhớ đến giờ này năm trước, cũng là ngày như thế này, trăng như thế này, hắn ôm cơ thể mà hắn cực kì trân quí, nhẹ nhàng lần lượt mơn trớn ….

Còn bây giờ người trước mắt, toàn thân bị băng bó, nằm trên giường không thể cử động, hạ thân bị dang rộng, màu đỏ hoà lẫn dịch trắng chảy ra, khiến người ta không nỡ nhìn thẳng ……

Kỳ Dịch ngẩn ngơ một lúc lâu ……

Hắn chậm rãi di chuyển cơ thể, mở tủ ra, lấy một chiếc khăn sạch, đổ nước vào chậu rửa mặt, khẽ khàng lau đi hạ thân đang dơ bẩn bất kham. Lau sạch xong, lại dùng khăn khô lau cẩn thận.

Máu vẫn đang tràn ra, từng chút, không ngừng ….

Kỳ Dịch dùng khăn ấn lại vết thương …….cảm thấy cơ thể đó đang run, Kỳ Dịch vội vàng rút khăn ra, cúi thấp đầu, dùng lưỡi liếm lên chỗ bị rách đó.

Mềm mại như lông tơ ……tới lui , lần này đến lần khác …….cho đến khi vết thương không còn chảy máu, hắn mới nhấc người lên.

Đắp chăn lại, hắn đi đến đầu giường của Hàn Huyền Phi, quỳ xuống, si dại nhìn Hàn Huyền Phi trong cơn hôn mê, hàng mi dài khép lại trên gương mặt trắng bệch như giấy, thân ảnh rơi xuống ……chầm chậm cúi người xuống, hôn lên đôi môi không một tia máu ……mềm mại ấm áp …….Huyền của ta!

Ta yêu ngươi như vậy! Yêu ngươi như vậy ……tại sao không thể đả động ngươi được chút nào?

Lúc bắt đầu đã cưỡng bức ngươi, là ta không tốt! Là lỗi của ta! Ta có lỗi với ngươi! Ngươi không thể tha thứ cho ta sao? Ngươi có biết ta yêu ngươi biết bao! Chúng ta không phải vẫn luôn rất hạnh phúc sao?

Nước mắt không kiềm chế được mà rơi xuống, rơi trên khuôn mặt vẫn soái khí, Kỳ Dịch khẽ sờ lên cái đầu quấn đầy vải, không chịu được mà hôn lên đôi môi trắng bệch đó, ngậm lấy chiếc lưỡi nhạt đó …..

Ngươi bảo ta phải làm sao? Tha cho ngươi? Ta sao có thể làm như vậy với những huynh đệ đã chết? Sao có thể đối diện với thủ hạ đang bị nhốt trong tù?

Chức trách của cảnh sát quan trọng với ngươi như vậy sao? Không thể vì ta mà từ bỏ?

………Ngươi có yêu ta không? Ngươi rốt cục có yêu ta không? Ngươi có yêu ta một chút nào không?

Một nỗi bi thảm dâng lên, đôi môi run rẩy không thể hôn tiếp, hắn gắt gao nắm lấy bàn tay phải còn lành lặn của Hàn Huyền Phi, đem mặt vùi vào trong lòng bàn tay ấm áp đó …….

Ta hận ngươi! Ta hận ngươi! Ta hận ngươi!! Hận ngươi nhẫn tâm như vậy!

Ta không muốn trong đầu ta đều là hình ảnh của ngươi! Ta không muốn yêu ngươi nữa! Ta không muốn yêu ngươi nữa!

……..Ta rất đau khổ ………..Huyền ……

Kỳ Dịch tê tái khóc thê lương ……

Đau khổ trong lòng và sự áy náy đè nặng lên làm hắn không thở được, con người mạnh mẽ trước đây kiên cường và lãnh khốc, tại thời khắc này đã biến mất như tro bụi! Chỉ có nỗi đau trong lòng xuyên qua xương cốt khiến hắn phải khóc thảm!

………..

Không biết đã khóc bao lâu, nước mắt của Kỳ Dịch cuối cùng cũng ngừng lại. Hắn đứng dậy, nhìn Hàn Huyền Phi thật lâu ……

Ta yêu ngươi!

Một nụ hôn tràn trề yêu thương và dịu dàng đặt lên trán Hàn Huyền Phi, lướt xuống má, dừng lại trên môi …..

Tâm tâm niệm niệm đều là ngươi …….

…………..

Ta phải quên ngươi!

Ta không thể có lỗi với những người bỏ mạng vì ta ……

Ta sẽ quên được ngươi!

Kỳ Dịch đi ra ngoài cửa

Vừa mở cửa, hắn lại xoay đầu nhìn Hàn Huyền Phi đang nằm bất động trên giường ……

Ngươi là người ta yêu nhất đời này ……

…….Cũng là người ta hận nhất …..

………..

“Hàn Huyền Phi bây giờ sao rồi? Ở trong bệnh viện lâu rồi, khôi phục ra sao?” Kỳ Dương xem những tài liệu trước mắt, bộ dạng như rất tuỳ tiện hỏi.

Kỳ Dịch có chút chột dạ liếc nhìn Kỳ Dương ở đối diện: “Xương đã đỡ nhiều rồi, bây giờ có thể miễn cưỡng xuống giường đi vài bước.” Hắn cúi đầu nhìn xuống sàn nhà.

“Nghe nói ngươi thường đến bệnh viện?“ Kỳ Dương tựa về sau, cách bàn làm việc, nhìn Kỳ Dịch đã ốm đi nhiều.

Không nghe thấy Kỳ Dịch trả lời, Kỳ Dương thở dài một tiếng.

“Tuy ngươi đều đi lúc ban đêm, nhưng truyền ra, sẽ tổn thương các huynh đệ.”

“Ta biết …..ta , ta sẽ không đi nữa …..” Kỳ Dịch ngẩng đầu, vẻ mặt hổ thẹn: “Ca, ta có lỗi với ngươi, có lỗi với các huynh đệ, chú Trung đã trông ta từ nhỏ đến lớn, khi già lại vì ta mà chết, ta …..” Tiếng nói của hắn càng lúc càng thấp. Nhưng, chỉ chốc lát, hắn thở mạnh một hơi, khẩu khí trở nên mạnh mẽ: “Ta sẽ quên hắn, ca , ngươi yên tâm!”

“Vậy thì tốt, ta tin ngươi!” Kỳ Dương khẽ cười, che giấu sự bất an trong lòng. Nhưng nguyện như vậy! Tâm tình hắn nặng nề nghĩ.

Trong phòng nhất thời vắng lặng, hai người đều không nói chuyện. Qua cả nửa ngày, Kỳ Dương đột nhiên mở miệng nói: “Ngươi nhớ Thương Điền không? Lão già làm thương giới ở Nhật Bản, đã từng đến Trung Quốc, chúng ta có tiếp đãi hắn.”

“Nhớ, sao vậy?” Kỳ Dịch khó hiểu nhìn Kỳ Dương.

“Chúng ta muốn đứng vững ở Nhật Bản, cần phải có sự hỗ trợ của hắn, nếu không sẽ rất khó khăn.” Kỳ Dương ngừng lại, cân nhắc nên nói làm sao cho tốt: “Uhm ……tên đó ……Hắn nói hắn rất muốn giúp đỡ chúng ta …..hắn là một tên thích nam sắc ……”

Kỳ Dịch sửng sốt một lát, trên mặt bắt đầu thất sắc.

“Thư kí riêng của hắn thông qua hắn biểu thị với ta, hắn muốn có Hàn Huyền Phi ……lúc ở Trung Quốc hắn đã có ấn tượng rất sâu với Hàn Huyền Phi, nhưng biết Hàn Huyền Phi lúc đó là người tình của ngươi, nên hắn không nói ra. Nhưng bây giờ …….ta có nói với hắn, Hàn Huyền Phi bây giờ đã thương tích đầy mình. Nhưng hắn nói đừng lo, chỉ cần gương mặt không sao thì được rồi, hắn vẫn muốn có.”

Kỳ Dương lại im lặng một lát: “Còn nữa, Trần Quân Nghị sắp ra rồi, tuần sau sẽ đến Nhật Bản. Cái tên họ Cao kia đã giúp đỡ …….tiền cũng đã xài hết rồi! Nhưng coi như cũng đáng giá.”

Kỳ Dịch toàn thân run lên, mặt gần như không còn chút sắc nhìn Kỳ Dương. Thấy Kỳ Dịch như vậy, Kỳ Dương không nỡ nói tiếp. Hắn đẩy ghế ra, đi đến bên cạnh Kỳ Dịch, ngồi xuống.

“Ta chỉ nói với ngươi như vậy, ta sẽ không ép ngươi, tự ngươi quyết định đi!” Hắn ôm Kỳ Dịch vào lòng, cọ vào tóc: “Ngươi là em trai mà ta yêu thương nhất, là người quan trọng nhất trên đời này, ta không muốn làm ngươi khó chịu ……ta thương ngươi, Dịch!“ Hắn cúi đầu hôn lên trán Kỳ Dịch: “Ta không ép ngươi, ngươi tự nghĩ đí ……”

Vươn tay ôm chặt người anh trai yêu thương nhất của mình, Kỳ Dịch rất cố gắng, mới không để mình bật khóc trong vòng tay ấm áp này.

——–

Hàn Huyền Phi đang được Lưu Minh Viễn dìu đỡ, khó khăn lắm mới ra khỏi xe lăn được.

Bước chân của hắn yếu ớt loạng choạng, tất cả trọng lực đều ép lên người Lưu Minh Viễn.

Lưu Minh Viễn tuy đầu không được tốt lắm, nhưng sức lại rất khoẻ. Hắn rất cố gắng, rất cẩn thận dìu Hàn Huyền Phi, nỗ lực để Hàn Huyền Phi có thể đứng vững.

Hàn Huyền Phi rất khó khăn mới đứng vững được, cảm kích nói cảm ơn với Lưu Minh Viễn.

Đôi chân cứng đờ vô lực chống đỡ, hắn gian nan xê dịch về phía trước, mỗi một bước đi , đều là một chuyện rất khó khăn. Đi được một đoạn ngắn, Hàn Huyền Phi đi đến nỗi mặt tái mét, hơi thở yếu ớt mong manh.

Cảm thấy sự bất thiện xung quanh, thậm chí là ánh mắt thù hận, Hàn Huyền Phi cúi thấp đầu, thờ ơ chống đỡ.

Hàn Huyền Phi không biết tại sao Kỳ Dịch kêu hắn đến đây.

Có lẽ , Kỳ Dịch cuối cùng đã hạ quyết tâm giết mình rồi …..Hàn Huyền Phi nghĩ, tất cả đã có thể được giải thoát rồi….

Vừa vào đến cửa, hắn đã thấy Kỳ Dịch đứng ở giữa phòng.

Kỳ Dịch nhìn cũng không thèm nhìn Hàn Huyền Phi, lạnh lùng nói với Lưu Minh Viễn: “Buông hắn ra!“

Lưu Minh Viễn không biết làm sao lúng túng nhìn Kỳ Dịch, lại xoay sang nhìn anh trai. Lưu Minh Trí không lên tiếng, tiến lên phía trước kéo em trai của mình lại.

Mất đi sự chống đỡ Hàn Huyền Phi lảo đảo.

Hắn muốn dựa vào sức mình để đứng vững, nhưng đôi chân căn bản không nghe lời, yếu ớt không một tia khí lực.

Chỉ có thể ngã xuống.

Lưu Minh Viễn liền muốn tiến tới, lại bị Lưu Minh Trí sắc mặt u ám kéo lại không buông.

Hàn Huyền Phi nỗ lực muốn đứng dậy, nhưng tay cũng không có chút lực, vốn không có tác dụng. Hắn rất nhanh liền phải bỏ cuộc, lẳng lặng nằm sấp trên đất bất động.

“Hàn Huyền Phi! Lâu quá không gặp!”

Hàn Huyền Phi ngước nhìn, thấy rõ người đang đi tới trước mặt mình ……

Trần Quân Nghị!

Hàn Huyền Phi kinh ngạc mở to mắt, hắn không thể tin vào mắt mình. Trần Quân Nghị bây giờ đáng lẽ phải bị giam trong tù chứ? Hắn đã phạm vào tử tội mà!

“Không ngờ phải không? Người đáng lẽ đã bị bắn chết lại xuất hiện trước mặt ngươi!” Trong mắt Trần Quân Nghị tràn đầy sự thù hận tận xương tuỷ, trên mặt lại mang một nụ cười châm chọc: “Ngươi tận trung chức trách như vậy, nhưng người khác thì lại không. Rất tức cười phải không? Ngươi anh hùng như vậy bây giờ tay chân cũng bị phế hết, còn ta phạm tội tử hình lại sống một cuộc sống tự do tự tại!”

Hắn tiến gần tới Hàn Huyền Phi, từ trên cao nhìn xuống người không cách nào bò dậy kia.

“Ở trong tù mỗi một ngày, ta đều nghĩ, nếu như ta có thể ra ngoài, ta sẽ đối xử với ngươi như thế nào! Bây giờ thấy ngươi như thế này, ta rất vui mừng! Nhưng vẫn chưa đủ! Chỉ như vậy thôi thì vẫn chưa đủ! Trương Tiểu Ninh chết rồi! Châu Vân chết rồi! Chú Trung chết rồi! …….em trai của ta …….em của ta ……” Nước mắt rơi xuống, âm thanh bị nghẹn lại. Trần Quân Nghị lau đi nước mắt, vẫn dùng ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống trừng nhìn Hàn Huyền Phi.

“Ta hận không thể lột da ngươi ra! Ăn thịt ngươi!” Hắn một cước đạp vào Hàn Huyền Phi.

Bụng Hàn Huyền Phi bị đá một cái rất mạnh, đau đến co người lại, tay ấn vào bụng để không lên tiếng.

“Nhưng, Dịch ca có một cách rất hay, ta tin, cách đó sẽ khiến ngươi sống không bằng chết! Ta xem ngươi còn cứng tới chừng nào!” Trần Quân Nghị phát ra một tiếng cười như bị thần kinh: “Ngươi có biết không? Ngươi sắp bị đem tặng cho Thương Điền Ngô rồi! Thương Điền lão già đó, nổi tiếng là người biết hành hạ. Đặc biệt là, có khi ông ta còn đem nam nhân mình đã chơi chán tặng cho bọn thuộc hạ. Ha ha …. Bị đám ác quỷ háo sắc đó luân phiên làm, ta xem, ngươi có còn quật cường nữa không! Có lẽ đến lúc đó, ta sẽ đi cầu xin Thương Điền, để hắn giao ngươi cho ta. Ta muốn để mọi người thấy ngươi bị đàn ông chọc cái đó vào cơ thể, hoặc ta sẽ đem ngươi vứt ra đường, để tất cả mọi người thưởng thức bộ dạng dâm tiện của ngươi ………ha ha ha hay là đem ngươi vứt đến trước mặt một đám thích chơi trò biến thái, để bọn chúng làm ngươi đến chết thì tốt hơn!”

Hàn Huyền Phi mở to mắt, nghe những lời độc ác hạ lưu của Trần Quân Nghị!

Hắn không tin Kỳ Dịch sẽ làm như vậy! Hắn giãy dụa chống nửa người lên, nhìn thấy Kỳ Dịch đứng một bên vẫn không lên tiếng ….

Không thể nào, ngươi không thể làm như vậy! Ngươi không thể dùng cách đó để lăng nhục ta!

Ta không tin ngươi sẽ làm như vậy!

Lúc này, có hai người đàn ông rõ ràng là người Nhật đi vào, cúi đầu với Kỳ Dịch: “Cám ơn Kỳ tiên sinh! Chúng tôi thay mặt Thương Điền cảm tạ ông!”

Vừa nói xong, bọn họ liền cúi người xuống, đem Hàn Huyền Phi trên đất nhấc lên.

Sao có thể chứ?

Hàn Huyền Phi không dám tin mà nhìn Kỳ Dịch! Hắn thấy ánh mắt Kỳ Dịch loé động, rồi lại cúi mắt xuống từ đầu đến cuối đều không lên tiếng.

“Kỳ Dịch ……” Hàn Huyền Phi khẽ kêu.

Hắn chấn kinh nhìn Kỳ Dịch , rất muốn nghe lời phủ định từ miệng Kỳ Dịch, nhưng không có! Kỳ Dịch từ đầu đến cuối đều không nhìn hắn, vẫn duy trì sự trầm mặc.

Hai người đó hai bên trái phải nhấc hắn lên, kéo đến trước cửa. Hàn Huyền Phi cố gắng xoay đầu lại nhìn Kỳ Dịch, trong mắt đong đầy sự không tin và hoảng loạn.

Không thể đâu! Ngươi không thể nào làm như vậy! Đúng không? Kỳ Dịch ……nhưng sắp ra khỏi cửa rồi, hắn thấy bên ngoài có một chiếc xe màu đen chờ sẵn, cửa xe cũng đã mở ra.

“Kỳ Dịch!” Hàn Huyền Phi kinh hoảng xoay đầu gọi lớn.

Kỳ Dịch ngước đầu ……

Mặt không biểu cảm ……

Là thật đó! Kỳ Dịch thật sự đem mình tặng cho người đàn ông khác đùa giỡn!

Ánh mắt của Hàn Huyền Phi sa sầm xuống, trên mặt là sự thất vọng và bi thương…..

Hắn không kêu nữa, cứ như vậy mà nhìn Kỳ Dịch, vẫn nhìn, cho đến khi bị đem ra khỏi cửa …..

Khắp phòng là một mảnh tĩnh mịch, không ai lên tiếng, ngay cả một tiếng ho khan cũng không có …….

………

“Đáng chết! Nó muốn cắn lưỡi tự sát! Nhanh! Bịt miệng nó lại!” Ngoài cửa một trận kinh hô.

Kỳ Dịch đột nhiên run một trận.

Hắn lập tức xoay người, giống như không có chuyện gì xảy ra đi về phía Kỳ Dương: “Được rồi, chuyện này coi như đã giải quyết rồi, ta và Kỳ Dương còn có chuyện cần nói, phải đi trước.” Hắn đặt tay lên vai Kỳ Dương.

Cánh tay bị Kỳ Dịch bấu chặt, Kỳ Dương đau đến cắn chặt môi. Hắn cố nhịn, điềm nhiên như không có việc gì cùng Kỳ Dịch bước ra khỏi cửa.

Advertisements

26 responses »

  1. Ôi giời ơi em Phi khổ quá…….. Làm sao bi h đây….. Đã hận như thế này…. còn bao nhiêu trách nhiệm nữa thì hai anh làm sao mà HE đc đây TT^TT

  2. Aaaaaaa. Đoạn đánh thì còn mở to mắt đọc được, nhưng đoạn này thì…Không thể tin nổi! Kỳ Dịch! Anh không xứng cho Hàn Phi từ bỏ thân phận mà yêu anh. Anh có thể đánh, có thể hận, có thể làm Hàn Phi không tàn cũng phế, nhưng anh nỡ nào mang con người đã là phế nhân đó đi cho người khác dày vò. Thà anh dày vò. Hic. Mong chờ chap mới.

  3. bế tắc quá
    thương Huyền quá

    AH HHH! KỲ DỊCH TA HẬN.ngươi hận thì một viên đạn một nhát dao là được rồi,hà tất làm đau người đau mình KỲ DỊCH CẦU CHO NGƯƠI SỐNG KHÔNG BẰNG CHẾT

  4. bay` jo` chung’ ta cung` nhau dem’ nguoc thoi gian di . Dem’ den’ chuong 28 thi` moi chuyen se~ ket thuc’ con` 10 ngay` nua~. Dem’ den’ khi khong con` thay’ 2 nguoi` nay dau don’ vi` nhau nua~ .Dem’ den’ khi H.Phi co’ the~ ra di thanh than?

  5. 2 chương trước mới rơm rớm , đến chương này khóc hẳn
    thà Kỳ Dịch giết quách Hàn ca đi còn hơn , ít nhất Hàn ca còn được thoải mái
    để Kỳ Dịch suốt đời đau khổ đi
    Hàn ca vì cái gì mà sống , vì Kỳ Dịch , vì muốn đền tội cho hắn mà gắng gượng sống , vì yêu Kỳ Dịch muốn được nhìn thấy hắn mà sống
    giờ bị Kỳ Dịch đem đi cho người khác , Hàn ca không cắn lưỡi chết mới là lạ
    bộ này cũng lưỡng mang mang , cuộc đời hai anh sao cứ như đêm đen chả thấy lối thoát
    bộ này liệu có HE như lưỡng mang mang không T_____T, HE với MDHTvà cả 1 tấn bi kịch với Yển Húc

  6. Hai bộ đều là ngược tâm. Chẳng lẽ lời bạn ở trên nói là thật, hàn Phi sẽ “thanh thản” ra đi sao?

    *nghẹn lời*

    Mình có nên theo dõi bộ này không đây? Mặc dù là HE nhưng chắc cũng chỉ là một HE dạng bù đắp cho độc giả. Xem một HE như vậy cũng ức chế lắm đây a ~~

  7. HE 100% nen moi nguoi dung so, cu xem tiep di. Tat nhien la da lam ton thuong lan nhau qua nhieu thi phai tra gia de bu dap lai se rat lon. Cung la cong bang thoi.

  8. a’ a’ ta da~ lam` co nuong JJ hieu~ lam` roi` *thanh than* o day co’ ngia la` se~ co’ 1 cuoc song’ binh` yen , ko dau don’ hay dan` vat nua~.Chet tiet , tai hum bua~ co’ co nuong nao` do’ spoil ra em~ phi vi` di chung’ ma` ac ac luc’ ngu~ tuan`, lam` em dang comment ma` nhay~ danh` dach nhu con ca’ trach. The’ dey’ chu’ ko co’ chuyen ji` dau a .Xin thu’ loi~ xin thu’ loi~ a

    • Á à, thế thì tớ an tâm đọc từ chương 1 =))

      Cái Lưỡng mang mang hết hiểu nổi lão Mộ Dung rồi. Hức !

      Đa tạ, đa tạ mọi người.

      Thân.

  9. Nếu bạn không nói chuyện này happy ending thì mình đã ngồi khóc đến lụt cả nhà rồi . Tác động còn mạnh hơn cả fic . Mình thấy truyện này bạn dịch khá hay và hoen hết nó mang tính trân thật cao . Đọc nó kình cảm thấy như mặt trái của xã hội hiên ra trước mắt . Cả 2 con người , 2 số phận khác nhau , lại cùng yêu nhau . Cả 2 phải chịu nhiều đau khổ nhueng vẫn kiên cường mạnh mẽ .

  10. Pingback: [Danmei] Ràng buộc « Zipp&Luv

  11. Pingback: Ràng buộc | groupyaoi

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s