Ràng buộc – chương 16

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Chương 16

Kỳ Dịch đã trốn rồi! Khi bọn họ tìm được những tư liệu đó, thì Kỳ Dịch đã mang theo thủ hạ biến mất. Nghe nói, có người thấy hắn thừa cơ chuyến bay hôm đó, đã rời khỏi Trung Quốc.

Trong ghi chép những người đăng kí bay cũng không thấy có tên hắn và các thủ hạ, phía cảnh sát nhận định bọn chúng đã làm hộ chiếu giả để lên máy bay. Kỳ Dịch không phải là đối tượng truy nã của cảnh sát, vì vụ án này tin tức bị phong toả, nên càng tiện cho bọn chúng bỏ trốn.

Hàn Huyền Phi biết Kỳ Dịch có đến mấy bản hộ chiếu khác nhau, bao gồm cả mình, Kỳ Dịch cũng đã chuẩn bị một hộ chiếu khác cho mình. Chỉ là không ngờ Kỳ Dịch lại hành động nhanh như vậy, khi vừa chịu sự đả kích, vẫn có thể bình tĩnh đưa người rời khỏi.

Phải a, nhân tài đó, trời sinh là nhân vật thủ lĩnh, sẽ không dễ dàng chịu thua như vậy. Mình đã từng may mắn đến vậy, được con người vương giả đó yêu thương, được hắn dịu dàng ôm vào lòng, cẩn thận che chở …..

Có lẽ sẽ không gặp lại hắn nữa ……mỗi khi nghĩ đến ý niệm này trong đầu, tim Hàn Huyền Phi như ngừng đập, co rút đau đớn.

Hắn ép mình không nghĩ những việc này, vùi đầu trong công việc tiếp theo. Hắn cả ngày cả đêm bận rộn chỉnh lí chứng cứ, thẩm vấn những nhân viên liên quan, thậm chí làm chứng ngoài toà án, không cho mình có bất kì cơ hội rảnh rỗi nào. Trong đầu hắn đều là án kiện, án kiện, án kiện ……làm mệt rồi thì gục đầu xuống ngủ, tỉnh dậy, lau mặt rồi tiếp tục công việc.

Làm việc thái quá và thần kinh căng thẳng, làm thân hình hắn nhanh chóng gầy đi. Các đồng sự đều không muốn nhìn thấy hắn như vậy nữa, khuyên hắn nghỉ ngơi, hắn cũng bỏ mặc.

Hắn không có cách nào, không có cách nào ……chỉ cần hắn vừa dừng lại, chỉ cần hắn mệt đến không thở nổi, ý nghĩ điên cuồng đó, bức hắn đến tuyệt vọng, chiếm cứ cả người hắn, cả trái tim của hắn, làm hắn thở không được, làm hắn đau khổ đến phát cuồng …….

Áp lực quá lớn và mệt mỏi quá độ, cuối cùng đến một ngày, hắn tăng ca đến sáng sớm thì ngất đi, các đồng sự không thể để tiếp tục như vậy nữa, cứng nhắc đưa hắn về kí túc xá nghỉ ngơi.

Nhưng hắn ngủ không được, cơ thể hắn mệt mỏi đến hư nhược, nhưng đầu vẫn tỉnh táo dị thường. Hắn không cách nào bình tĩnh lại, chỉ có cái tên đó, con người đó, ở trong lòng hắn, lẩn quẩn trong đầu hắn …….Hắn muốn gặp người đó, muốn được người đó ôm vào lòng, hắn nhớ người đó đến sắp phát điên rồi …..

Tại sao đau khổ này làm sao cũng không thể giảm đi? Không phải nói thời gian có thể làm kí ức mơ hồ đi sao? Hơn hai tháng rồi, tại sao càng ngày càng mãnh liệt?

Nhớ người đó nhớ đến sắp điên rồi …….

Ta rất muốn gặp ngươi, rất muốn gặp ngươi …… chỉ cần một lần là được rồi, để ta thấy ngươi ……..không phải ngươi hận ta sao? Ngươi hận ta tận xương tuỷ phải không! Vậy đến giết ta đi! Giết ta báo thù đi!

Tên ngu ngốc nhà ngươi! Tại sao còn không đến? Tại sao còn không đến giết ta?

Ngươi đích thân giết ta đi! Để ta có thể gặp lại ngươi một lần …..để ta gặp ngươi một lần ……ta thật sự rất nhớ ngươi …….cho ta gặp ngươi một lần đi ……một lần thôi …

Kỳ Dịch …..

Tại sao ngươi vẫn không đến? Ngươi đến giết ta đi ……

Trước đến giờ không biết, thì ra mình lại yếu đuối như vậy, căn bản không thể nào sinh tồn trong thế giới không có ngươi …….

Tung Hoành vì buôn lậu mà bị tịch thu hết toàn bộ tài sản.

Chỉ là số kim ngạch buôn lậu ghi trong sổ sách còn sót lại không lớn, đa số đã bị thiêu huỷ, không thể lấy làm bằng chứng khởi tố bọn họ.

Sau cùng Tung Hoành chỉ bị tịch thu tài sản, trọng tâm của vụ án xoay qua những quan chức nhận hối lộ.

Những quan viên có ghi chép trong sổ sách, bị cục cảnh sát lấy cái này làm chứng cứ, truy bắt một số lượng lớn quan chức tham ô. Từ nhân viên công tác của chính phủ đến các quan chức cấp cao, đều lọt lưới. Số lượng rất nhiều, làm người ta không thể không kinh ngạc năng lực qui mô của huynh đệ Kỳ gia.

Công việc tiếp theo sẽ giao cho cục phản tham và tổ chuyên án của viện kiểm sát, phía cảnh sát không tham gia vào nữa, chỉ phát lệnh, truy bắt huynh đệ Kỳ gia và những thủ hạ trốn chạy.

Nhưng thế giới rộng lớn, vẫn chưa tìm được. Bọn họ giống như biến mất trong không khí vậy, không để lại chút dấu vết. Bắt không được Kỳ Dịch, khiến Hàn Huyền Phi thở phào nhẹ nhõm. Hắn không cách nào tưởng tượng người cao ngạo như đế vương đó, ngồi trong nhà giam nhỏ hẹp, bị giám ngục quát nạt.

Thành phố trong đêm, ánh đèn vẫn đỏ rực, xe cộ qua lại, những người sống về đêm huyên náo khắp mọi ngóc nghách trong thành phố.

Hàn Huyền Phi một mình cô độc, bước đi trong đêm không có mục tiêu, đứng dưới ánh đèn sáng, nhìn thế giới phồn hoa ngợp trong vàng son.

Không có người đó, mình như người mất hồn vô lực: Tất cả ánh sáng, tất cả vui vẻ đều không thuộc về mình ….

Ta đã thắng rồi sao? Trong trận quyết đấu của ta và ngươi.

Ta cảm thấy ta thua rồi!

Ta cả người và tâm đều đã triệt để thua cho ngươi, sạch sẽ, một chút cũng không còn ……

Trong màn đêm đằng xa, một chiếc xe màu đen u linh theo sát Hàn Huyền Phi độc hành.

Kỳ Dịch trong xe, nhìn qua cửa xe màu đen, thấy con người mà hắn từng trao tất cả tình cảm, hiện nay đã là người mà hắn hận nhất…….

Trong ngột ngạt gió đêm thổi qua, vén lên tay áo của cơ thể đơn bạc đó – Hơn ba tháng không gặp, hắn đã gầy như vậy, thân hình bất ổn giống như bất cứ lúc nào cũng có thể ngã xuống.

Hứ!

Bận bịu việc bắt bọn ta? Ngươi trăm phương ngàn kế nghĩ cách đối phó với bọn ta! Nhất định dồn bọn ta vào chỗ chết! Hàn Huyền Phi, ngươi giết huynh đệ ta, bức Kỳ Dương bỏ trốn, khiến ta không có chỗ đứng trong nước …..ngươi lợi hại! Ta thấy ngươi quả nhiên lợi hại! Tất cả bọn ta xém chút đã vào tù hết!

Mặt Kỳ Dịch mang theo thần tình xơ xác đáng sợ, gắt gao nhìn thân ảnh gầy gò kia ……Từ khi biết Hàn Huyền Phi là cảnh sát, tim của hắn đau như bị xé nát ……người hắn yêu nhất, tin nhất …….là mình đã đưa hắn vào Tung Hoành, là mình đã trọng nhiệm hắn, hoàn toàn tin tưởng hắn ……Tung Hoành có ngày hôm nay, đều là vì hắn, dẫn sói về nhà!

Là hắn đã hại chết mấy huynh đệ đó! Suýt chút hại chết Kỳ Dương, người thân duy nhất của mình! Người thương yêu mình nhất trên đời này!

Kỳ Dịch không có cách nào đối diện với những huynh đệ trung thành, những người đó từ lâu đã như người một nhà. Nhưng càng khiến hắn không thể đối diện là, sự lừa dối của Hàn Huyền Phi đối với hắn! Hắn yêu Hàn Huyền Phi đến nỗi hận không thể moi trái tim mình ra cho hắn, vẫn không thể đả động hắn một phút. Tất cả nhu tình đó đều là giả, đều là vì lừa gạt sự tin tưởng của hắn!

Hắn không cách nào chấp nhận!

Kỳ Dịch từng yêu hắn bao nhiêu! Hiện tại càng hận bấy nhiêu!

…….Hắn vẫn đẹp như vậy, đứng dưới ánh đèn rực rỡ, vẫn khoan thai không một chút mùi vị trần thế ……..

Ta từng thấy người nam nhân xuất sắc nhất! Ta từng cho rằng mình là người hạnh phúc nhất trên đời!

Hạnh phúc càng giả tưởng, sau khi xé nát, càng làm người ta đau đến không muốn sống ….

Ba tháng nay, ta không biết mình đã trải qua như thế nào. Tim, không lúc nào không bị dày vò. Đau đớn, tự trách, áy náy, thù hận …..

Không thể kiềm nén sự phẫn hận cuồn cuộn trong lòng, lúc này Kỳ Dịch hận không thể chính tay mình xé người đó ra thành từng mảnh, để hắn nếm tận mùi vị đau khổ mà chết từ từ!

Hàn Huyền Phi ngẩng đầu, nhìn chiếc xe đang ngáng đường ……..cửa xe mở ra …..

Kỳ Dịch!

Hắn không thấy hai bên trái phải đang cầm súng, lẳng lặng nhìn bóng đen vây lấy mình, cũng chỉ si dại nhìn người trước mắt …….

Kỳ Dịch! Cuối cùng ngươi đã đến rồi …….cuối cùng ta đã thấy được ngươi rồi …….ta thật sự rất hạnh phúc, trước khi chết có thể gặp được ngươi! Có thể chết trên tay ngươi, người ta yêu …….

Hơi nước đong đầy trong mắt, Hàn Huyền Phi không nỡ chớp mắt tham lam nhìn Kỳ Dịch ở trước mắt. Hắn nhìn thấy sự thù hận khắc tận xương tuỷ trong mắt Kỳ Dịch, đôi mắt đỏ ngầu đến sắp bật máu nhìn mình ……nhưng Hàn Huyền Phi không để ý những việc này.

Có thể gặp được Kỳ Dịch!

Sự vui mừng cực đại xông đến toàn thân hắn, hắn có chết cũng không chịu nhắm mắt lại!

“Hàn Huyền Phi! Không ngờ chúng ta lại gặp nhau sao?“ Giọng nói lạnh lẽo như bao trùm trong một màn sương, không một chút ấm áp.

“Không thể không nói ngươi rất lợi hại, ta rất khâm phục ngươi!“ Tâm Hàn Huyền Phi run lên một trận, giọng nói lạnh lùng đó giống một tảng băng, đâm vào trong tim hắn, toàn thân hắn như đang nứt ra ……..người nam nhân đó luôn mỉm cười dịu dàng với hắn mà ….

“Ngươi đóng kịch rất hay! Xem ta như thằng ngốc bị ngươi lừa đến xoay mòng mòng, thành tựu thật sự không nhỏ“

Tiến gần đến người vẫn không nhúc nhích kia, Kỳ Dịch nhìn thẳng vào mắt Hàn Huyền Phi ……đôi mắt đen vẫn trong suốt, điềm tĩnh như thường, không một chút sợ sệt …….nếu có thể nhìn thấy trong mắt hắn sự sợ hãi, thì đó không phải là Hàn Huyền Phi nữa!

Con người cao ngạo quật cường!

Kỳ Dịch cảm thấy một trận đau đớn khắc khoải, hắn vẫn còn yêu người đó! Bị người đó phản bội như vậy …….loại đau khổ chua chát đó, nhất thời làm hắn nói không ra lời …

Áp chế sự chua xót khổ sở trong lòng, hắn tận lực dùng ngữ khí châm chọc để nói: “Các người đều tưởng ta đã đi rồi. Nhưng ta sao có thể bỏ lại ngươi, mà đi một mình chứ?!”

Mang theo nụ cười nhạt đê tiện, Kỳ Dịch nâng cằm Hàn Huyền Phi lên: “Ngươi thật là tận trung chức trách! Vì muốn Tung Hoành của ta sụp đổ, không tiếc dang rộng hai chân, để cho ta chơi ngươi cả một năm! Sao hả? Kỹ thuật của ta có làm ngươi hài lòng không?“

Hàn Huyền Phi thoáng cái mặt đã đỏ lên, hắn vừa đau khổ vừa khó xử nhìn Kỳ Dịch.

Biểu hiện đau thương của hắn đâm vào trong tim Kỳ Dịch, một mùi vị chua xót xông thẳng lên cổ họng …..lòng của hắn bất cam, không nỡ, hận đến ….hận đến nỗi bản thân không biết đang hận cái gì?

Nhìn người trước mắt, vẫn soái khí tự nhiên khiến hắn động lòng không ngớt .

Muốn có hắn! Muốn có hắn đến sắp phát điên! Tại sao, tại sao hắn có thể nhẫn tâm phá vỡ tất cả? Để bây giờ mình không có cách nào tha thứ cho hắn, chỉ có thể hận hắn …..

Ta không có được người con trai này! Ta không có được! ! ! ! !

Đã gửi gắm tất cả tình cảm ….

Kỳ Dịch dùng sức lực toàn thân, hung hãn đánh Hàn Huyền Phi một đấm, nhìn thấy hắn ngã xuống đất, máu từ miệng chảy ra …..

“Ta sẽ không cho ngươi chết nhanh chóng đâu! Ta sẽ để ngươi bị cắt sống ra từng chút một, từ từ chết đi …….. Đem hắn đi!“

Nhìn thấy bọn thủ hạ kéo hắn dậy, đẩy vào trong xe.

Người đó vẫn không nói một câu nào, hơi cúi đầu xuống, đưa tay lau đi máu trên khoé miệng. Thân hình cao gầy của hắn vẫn thẳng đứng, không hề nao núng và sợ hãi.

Lặng lẽ đi qua người hắn, không ngẩng đầu …..Kỳ Dịch nhịn không được xoay người nhìn hình bóng cao gầy vẫn tiêu sái như trước …….

Cửa xe đóng lại, hắn ngước nhìn một cái, thật sâu ….. trong đôi mắt trong sáng đó dường như mang theo sự ưu thương và …….lưu luyến …..

Là lưu luyến, phải không?

Hắn có một chút luyến tiếc ta?

Tim đột nhiên thắt lại, như bị thiêu đốt, hỗn loạn thành một khối. Chỉ là một ánh mắt nhạt nhẽo, thì đã làm cho Kỳ Dịch gần như đứng không vững.

Kỳ Dịch thất hồn lạc phách nhìn cửa xe đóng lại, thấy xe biến mất trong màn đêm…..

Advertisements

20 responses »

  1. “Không có người đó, mình như người mất hồn vô lực: Tất cả ánh sáng, tất cả vui vẻ đều không thuộc về mình ….” Moonie thích câu này, nói lên toàn bộ tâm tư của Huyền, không có Kỳ Dịch là dường như không có mọi thứ, thế giới này không thuộc về Huyền, nhiêu đó đủ thấy Huyền yêu Kỳ Dịch đến thế nào, chỉ là Kỳ Dịch chưa hiểu được thôi.

  2. mình chưa đọc chương này nhưng đây là lời minh rất muốn nói, thực sự cảm ơn bạn đã mang đến bộ truyện hay như thế, mình lúc đấu đọc nó cũng vì mấy chữ đam mỹ kinh điển, đọc với một tâm trạng so sánh ko nghiêm túc, nhưng thực sự môt tác phẩm hay thì vẫn hay dù cho người đọc là ai, và vì vậy minh muốn gửi lới cảm ơn đến bạn,hi vong bạn tiếp tục giữ tiến độ update như vậy. thân
    a, wen nữa,thay mặt chị gái của mình cảm ơn bạn lun, pà chị mình ko thích đam mỹ, vô tình đọc phải (và do mình spoil nữa^^) và đã nói thế này “thực sự rất cảm động, có nhiều đoạn đọc mà tim đánh thót một cái, lâu lắm rồi mới có một truyện khiến chị như thế, không biết sau này 2 người sẽ như thế nào?” (chị mình mới đọc đến chap 13^^, sau đó 2 chị em cùng ngồi đoán kết cục,và pà ấy dù ko thích sad end nhưng vẫn nói dù thế nào cũng phải xem đến cùng ^^)
    chờ chap mới
    thanks a lot

    • Thanks bạn và chị bạn đã ủng hộ , hai chị em mình cũng sẽ cố gắng giữ vững tiến độ . Kì thực thì thix tryện này cũng vì cái tính hợp lí trong tính cách của nhân vật , trong ba truyện mà mình đã edit thì truyện này là làm mình có hứng thú nhất

  3. Phi ca khổ quá, nhất định là sắp tới còn phải chịu nhiều đau đớn. Sao từ đầu truyện đến giờ Phi ca toàn chịu khổ thế này.
    Lúc đầu thì bị anh Dịch bắt ép nên chịu đủ giày vò, khi yêu rồi thì chỉ ngày đêm đau đầu vì nghĩa vụ và tình cảm, giờ thì đau lòng mà không có cách nào biện minh với Kỳ Dịch.
    Phi ca ạ, anh cố lên, nhất định sẽ có ngày khổ tận cam lai.
    Truyện càng lúc càng hay, thật cảm ơn Moonie Love đã dịch!

    • Uh , mình thấy so với những truyện ngược thân trong đam mỹ thì bộ Ràng buộc này cũng chưa ghê gớm lắm , nhưng cái đau của nó chủ yếu là trong nội tâm nhân vật , rất thích cái cách Huyền Phi lo lắng cho Kỳ Dịch sẽ đau khổ ra sao mà ko hề nghĩ đến bản thân mình cũng đang đau đớn ko kém

  4. đúng là không biết nên bênh anh nào, coi chap trước thì muốn chửi anh Phi coi chap này thì …..haizzz. Đúng là nếu không HE thì độc giả chết hết vì hồn sẽ treo ngược cành cây….

  5. Trước hết là cảm ơn Moonie nhiều nhiều nhiều.

    Bạn Phi kì này chắc cũng có cả tháng “không yên” nổi rồi. T^T.
    Đau lòng quá.

    Bộ này hay quá. Đau là đau từ trong tâm nhân vật, cái này nó đau hơn nỗi đau thể xác nữa. Tác giả miêu tả Phi nhều tháng sau rất hay, cả Kỳ Dịch cũng vậy. Thật sự rất hay.

    Phản người mình yêu nhất, thì chỉ có thể bị chính người đó xuống tay trả thù mình mới thanh thản cho nổi. Nhưng bộ này, tớ rất tin tưởng sẽ có kết thúc có hậu. Có hậu ở một khía cạnh nào đó. Nếu đc totally happy ending thì tuyệt quá. Ko thì nắm tay cùng nhau chết cũng là có hậu.

  6. *chấm chấm nước mắt*, ai nha, tội cho cả hai bạn. Đúng là yêu nhiều thì đau nhiều a. Nhưng dù gì cũng là HE *thở dài*. Mong sao bạn Dịch hiểu cho tấm lòng bạn Phi *vẫy khăn*.
    Trước nay toàn đọc chùa nhưng trong mấy truyện đang theo dõi của Moon, tớ thích nhất bộ này a *ôm ôm* nên viết một cái com động viên bạn edit. *cười* Mà nghe đâu càng sau càng có nhiều đoạn tranh đấu nội tâm thế này a *vẫy khăn*Chờ chap mới nhé *tung hoa*

  7. đúng đúng, các bạn nói đúng, cái đau ở truyện này nằm ở tâm hồn nhiều hơn, dù Huyền hay Kỳ Dịch có đau đớn như thế nào ở thể xác cũng không bằng nỗi đau trong tâm can họ. Hãy thử đặt mình là Huyền, là Kỳ Dịch để cảm nhận thử xem,bạn sẽ thấy đau xé lòng và có khi chẳng còn muốn sống nữa. Hôm nay mình thật sự rất vui vì mọi người cho đôi lời nhận xét về tác phẩm. Thanks!

  8. dung’ la` 1 tac’ pham kinh dien ma`. khong nhung~ ta~ canh~ dep ma` con` dien ta~ noi tam cg~ nhu the xac’ nhan vat rat’ tot’ nao` la` yeu dien cuong`, khat’ khao khon cung`,dau kho woan` woai, han ko the~ giet’ chet’ nguoi` minh` da~ phan boi minh`. Du` han that nhju` yeu cang` nhju`, thuong nho’ cang` nhju`, tam^ cang` thong’ kho~ nhju` nhju` hon nua~ nhung 2 nguoi` nay` van~ chi~ can` thay’ nhau duy nhat 1 lan` cg~ man nguyen .

    Chet’ duoi’ tay nguoi` do’ cg~ thay’ phi thuong` de~ chiu. Hey nhg~ ngay` thang’ sau nay` chac’ em~ Phi bi. hanh` ha = rape nhiu` lam’ dey. Lo cho 2 nguoi` nay` ghe, ko bik’ ket’ thuc’ nhu the’ nao` nua~ , con` aka K.Duong nua~. Thuong` thi` tac’ pham~ nao` ma` thuoc loai KINH DIEN thi`1:uke hoac seme ac. ac. 2:uke+seme thang~ tien’ lun. Con` 3 thi` … dai. khai’ la` no know.

    ah` con` nho’ co’ 1 lan` 2 nguoi` nay` wa Tokyo den’ cho~ ngoi chua` K.Dich da~ cam tay Huyen` noi’ la` mong cho 2 nguoi` tuong than tuong tuong ai’ , tron doi` ben nhau. Zay neu’ nhu co’ chuyen nao` do’ xay~ ra thi` mong la se~ roi vao truong` hop thu’ 2 a~. Neu co’ che’ hay~ chet cung` nhau a

  9. Tác giả xây dựng cốt truyện theo hướng “Ràng buộc nên cởi bằng tình yêu chứ không bằng hận thù”

    Tặng những ai đang đọc truyện câu reply của tác giả để mọi người vững lòng đọc tiếp :). Vì sắp đến đoạn thê thảm rồi

    Mong moonie quá moonie ơi 🙂

  10. Ít ra thì Kỳ Dịch vẫn còn yêu Huyền, yêu rất nhiều nữa kia. Thế cũng tốt. Đọc chương trước chỉ sợ Kỳ Dịch vì anh em, vì Tung Hoành mà đem tất cả ái tình trước đây thành thù hận, xuống tay tàn nhẫn vô cảm với Huyền. Tuy biết cái đoạn tra tấn chắc không thể không có, vẫn cứ mừng. Chỉ cần trong tim họ có nhau là đủ rồi. Nói dại chớ nghe được tâm sự thật lòng của Kỳ Dịch, mình thấy họ có cùng nhau ngỏm luôn giờ cũng đáng (đừng ai chọi dép nha, cái này bàn luận thôi, không trù ẻo nha).

    P/s: có vẻ như chương này bức xúc quá, bà con kéo nhau com quá trời :”>. Hai bạn dịch rất hay, nhất là nội tam nhân vật. Cám ơn nhé.

  11. cảm ơn moonie nhiều lắm lắm vì đã edit truyện này. quả là kinh điển thật. *ôm ôm*

    nỗi đau quá lớn như vậy, ko bik 2 người có vượt qua nổi ko. mà bây giờ có nổi hay ko thì cũng đã tổn thương quá nhiều rồi, ai cũng có cách sống và mục tiêu của mình. yêu mà ko đến đc với nhau quả là nghiệp chướng mà. đứng ở 2 chiến tuyến như vậy, chắc ai cũng xác đinh sẽ có ngày tự tay mình dí súng vào đầu người mình iu nhất, chỉ là có xuống tay đc hay ko thôi =))

    thấy cả 2 đều dằn vặt nội tâm, làm mình cũng dằn theo *chấm nước mắt*
    truyện này nội tâm quá, làm cho người đọc cũng vị cuốn theo, đặt mình vào địa vị của 1 trong 2 người mới thấy, ai cũng có cái khó, cái khổ của bản thân, nếu đc chọn lựa thì chắc chắn cả 2 người ko ai mún lâm vào tình cảnh như bây giờ đâu nhở. tội quá *lăn qua lăn lại*

    thanks bạn nhiều nè *ôm hun thắm thiết*

  12. Pingback: [Danmei] Ràng buộc « Zipp&Luv

  13. Hỏi thế gian tình ái là chi
    tình càng sâu đau thương càng đậm
    Ta thực sự xúc động bởi ta nhận ra rằng trong đau khổ hận thù, hai người đã tìm thấy chân ái của nhau, thực sự cảm thấy dù thế gian nghiêng ngả, dù vương vấn hận thù, họ vẫn yêu nhau, điên cuồng nhung nhớ mong muốn nhau, tâm hồn vẫn luyến lưu mà không thể đến với nhau, bởi những ràng buộc…
    Yêu và hận gần nhau trong gang tấc mà làm người ta xa cách tựa chân trời…

  14. hỏi thế gian tình ái là chi?
    yêu càng sâu đau thương càng đậm
    ta thực sự xúc động khi nhận ra rằng trải qua biến cố tang thương, trong hận thù và dằn vặt họ thực sự nhận ra chân ái của mình, vẫn chỉ là một chữ yêu.
    yêu và hận cách nhau trong gang tấc mà làm người ta xa tựa chân trời
    Dịch hận đến chết? phải chăng Huyền chỉ có thể trả lại bằng yêu đau khổ suốt cuộc đời…

  15. Pingback: Ràng buộc | groupyaoi

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s